nợ công của mỹ
Anh đinh lăng ngày ấy vốn gắn bó với mảnh vườn nhỏ sau nhà, nơi ông ngoại mỗi sáng vẫn ra tưới tắm cho từng tán lá, nhặt những chiếc lá rụng để nấu nước uống, và đôi khi chắt nhặt vài rễ phơi làm thuốc. Thời gian trôi qua, mái nhà cũ cùng khu vườn ấy cũng dần thay da đổi thịt. Những ngọn đinh lăng xanh ngày nào giờ có lẽ đã khuất sau lớp tường xây mới, hoặc bị lu mờ bởi những chậu cây cảnh hội nhập từ đâu đó. Một thế hệ mới lớn lên, quen với vị trà Đinh Lăng đóng gói sẵn ở siêu thị chứ không hiểu được vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi và hương thơm đặc trưng của lá mới hái. Thỉnh thoảng, ký ức về anh đinh lăng lại trở về trong câu chuyện kể đêm giao mùa, như nhắc nhớ về một thời giản dị nhưng gần gũi, nơi mọi vật đều gói ghém ý nghĩa và dấu chân của yêu thương.
Dạo những phiên chợ quê cuối tuần, tôi cũng từng cố tìm lại hình bóng xưa qua vài bó đinh lăng rau vào tay cô bán hàng. Nhưng gốc đinh lăng già mà ông ngoại từng coi như báu vật giữa vườn, nay có lẽ chỉ còn tồn tại trong lòng người hoài cổ. Đinh lăng bây giờ có ở thành thị, có mặt trong các sản phẩm hiện đại với công dụng chữa bệnh, giải độc, tăng lực..., nhưng cảm giác cầm tận tay lá đinh lăng tươi còn râm ran giọt sáng mãi là điều hiếm hoi với những ai từng lớn lên bên cây ấy. Có khi, anh đinh lăng giờ đây chỉ lặng lẽ trú ngụ trong những ký ức êm đềm của thế hệ trước; khiến đôi lúc ta tự hỏi, giữa xã hội quay cuồng này, liệu còn ai giữ được cho riêng mình một góc nhỏ để lưu giữ hình bóng anh nơi chốn bình yên tuổi thơ?
Từ khóa: nợ công của mỹ
Thể loại: Tài chính
Thư điện tử: vnnews.info
Liên hệ quảng cáo, phát hành: vnnews.info
Báo giá quảng cáo: giám đốc công an tỉnh hải dương
Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.
Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.
CopyRight vnnews© 2025