Mẹ của nhà thơ Trần Đăng Khoa là một người phụ nữ nông thôn chất phác, giàu đức hy sinh và đầy ắp tình yêu thương, như được thể hiện qua những hình ảnh thân thuộc trong nhiều tác phẩm nổi tiếng của ông. Bà không chỉ là người nâng bước đứa con nhỏ trong những năm khốn khó của đất nước, mà còn là nguồn cảm hứng sâu sắc, góp phần làm nên những vần thơ thật ý nghĩa. Trong thơ Trần Đăng Khoa, mẹ hiện lên với bàn tay thô ráp nhưng ấm áp, với dáng vẻ tảo tần sớm hôm bên ruộng đồng. Hình bóng mẹ âm thầm gắn bó, đồng hành cùng tuổi thơ nơi làng quê, làm nên ký ức ngọt ngào và đáng nhớ: "Chân đất, áo vá, dáng liêu xiêu/Lưng còng xuống vì cháu nhỏ chiều".
Bà mẹ trong cuộc sống của Trần Đăng Khoa không chỉ lo lắng cho gia đình mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi chiến tranh lan tới làng quê, mẹ luôn nhẫn nại vượt qua bao gian khổ, gánh trên vai mọi lo toan, hi sinh tất cả để bảo vệ chồng con. Tình mẫu tử giản dị mà sâu lắng ấy đã truyền cảm hứng để Trần Đăng Khoa sáng tác những bài thơ xúc động như "Mưa", "Hạt gạo làng ta" và đặc biệt là "Bài thơ về mẹ". Trong đó, hình ảnh người mẹ lam lũ luôn hiện hữu bên bữa cơm đạm bạc, trên cánh đồng lúa chín, hay khi lặng lẽ đợi con giữa đêm khuya.
Có thể nói, người mẹ chính là tấm gương về nghị lực sống và lòng nhân hậu. Những tháng ngày tuổi thơ của Trần Đăng Khoa luôn thấp thoáng bóng dáng mẹ, từ thời thơ ấu đến lúc trưởng thành. Bà đã vun đắp cho ông nền tảng đạo đức vững chắc và truyền cho ông tình yêu quê hương, đất nước qua từng câu chuyện cổ tích, lời ru ngọt ngào. Nhờ có mẹ, những sáng tác của Trần Đăng Khoa mới mang một nét chân thực, bình dị mà sâu sắc, đi vào trái tim nhiều thế hệ bạn đọc. Mẹ không chỉ là nguồn động viên, khích lệ ông trở thành nhà thơ lớn, mà còn là biểu tượng cao quý của tình mẫu tử bất diệt trong văn học Việt Nam.
Từ khóa: lịch thi đấu futsal việt nam 2021
Thể loại: Tài chính