2026-02-27
hoàng như quỳnh

Tôi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên nghe giọng hát của nàng ca sĩ ấy trên sóng radio khi cơn mưa bất chợt lách tách bên cửa sổ. Âm thanh vừa dịu dàng, vừa sâu lắng ấy như len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn, gợi lên nỗi bâng khuâng lạ kỳ. Mỗi nốt nhạc nàng ngân vang đều khiến tim tôi xao động, có gì đó chông chênh và khắc khoải. Từ giây phút chạm đến thanh âm ấy, tôi biết mình đã yêu một người con gái không quen mặt, chỉ nghe qua giai điệu ngọt ngào nhưng đầy tha thiết hòa vào chiều mưa nhè nhẹ. Cảm giác “tương tư nàng ca sĩ” lớn dần trong tôi tựa những lời ca vấn vương mãi.

Rồi từng đêm, tôi mong được nghe nàng hát trên các sân khấu nhỏ, qua những đoạn ghi âm cũ rích hay vài bản nhạc sống trên Internet. Giọng hát ấy ẩn chứa cả nỗi niềm riêng tư, như kể câu chuyện ký ức của chính tôi – những hoài niệm về một thời tuổi trẻ chưa tròn, những rung cảm đầu đời chưa kịp tỏ bày. Nhờ tiếng hát, tôi trải lòng với miền ký ức dịu ngọt, tưởng như chính mình cũng sống trong thế giới nội tâm của người ca sĩ kia. Từng câu từng chữ vang lên sâu thẳm khiến tôi càng thêm xao xuyến, cứ ngỡ nàng hát là gửi một chút lòng mình cho người nghe thấu hiểu.

Có những đêm khuya, khi phố xá đã chìm trong tĩnh mịch, tôi lại mở những bài hát nàng thể hiện, để bản thân trôi theo thanh âm trong trẻo thoảng chút trầm buồn. Giữa không gian ấy, chỉ có tôi và giọng hát, như hai tâm hồn vô định tìm kiếm nhau qua tầng sóng âm thanh. Càng nghe càng thương, mà cũng càng xa, bởi tôi chẳng biết gì nhiều về người nghệ sĩ ấy – ngoài khát vọng được đồng cảm, được chia sẻ. Có lẽ, đó là sự “tương tư” trong sáng nhất; một phần cảm xúc dành trọn cho tiếng hát – cho nàng ca sĩ tôi chưa từng gặp, nhưng đã mãi vấn vương.

Từ khóa: hoàng như quỳnh

Thể loại: Tài chính