Đêm xuống rồi anh có nghe lòng em thao thức, những tâm tình chưa kịp gửi trao. Giữa nhịp sống vội vã, em vẫn lặng lẽ giữ cho mình một khoảng trời đầy nhớ nhung về anh. Gió mang hương của ngày cũ, em thì thầm gọi tên anh trong tâm tưởng, mong anh cảm nhận được gam màu dịu dàng mà em dành riêng cho bóng hình ấy. Nỗi nhớ này, dù cố giấu đi vẫn cứ lớn dần lên, len lỏi trong từng hơi thở và quấn quýt mỗi bước chân em. Em ước gì đôi môi này có thể được nói cùng anh, trọn vẹn nhất những ân cần và yêu thương, để anh hiểu: ngày tháng bên nhau chẳng bao giờ là điều đơn giản, mà luôn là nguồn sống để trái tim em rung động.
Có những sáng sớm, khi thành phố chưa thức dậy, em đã nghĩ về anh – về phút giây được cạnh nhau, nghe tiếng cười lan nhẹ trên bức tranh bình yên. Anh có biết, tình cảm của em không chỉ là sự mơ hồ vốn dĩ của tuổi trẻ, mà là lời hứa sẽ ở lại, dù thời gian có chen ngang biết bao kỷ niệm. Những lúc yếu lòng, chính anh là điểm tựa vô hình, là ánh mắt khiến em can đảm tiếp tục. Em muốn nói với anh rằng dù cuộc sống có đổi thay ra sao, em vẫn chọn bên anh, nắm lấy bàn tay mà em từng mơ về qua bao chặng đường dài khôn lớn. Với em, anh là điều tuyệt diệu nhất giữa dòng đời đôi khi cô đơn.
Ngày tháng cứ thế qua đi, chúng ta đều lớn hơn theo cách riêng mình, nhưng em nguyện giữ tình cảm ấy nguyên vẹn như ban đầu. Anh có thể không biết, từng câu chuyện nhỏ, từng kỷ niệm đã in dấu đậm sâu trong tâm trí em, trở thành nơi chốn dịu dàng để chúng ta quay về những lúc mệt mỏi. Nếu phép màu thực sự tồn tại, em chỉ mong được mãi nói cùng anh – bằng mọi ngôn từ đẹp đẽ, bằng cả tấm lòng đang âm thầm mong ước hạnh phúc. Em tin vào anh, vào chúng ta, vào điều tốt đẹp mà tình yêu chứa đựng. Và dù mai này phía trước ra sao, em cũng sẽ vẫn chọn thủ thỉ cùng anh, bởi với em, hình bóng anh là tất cả những gì đáng quý nhất đời.
Từ khóa: nguyễn thị hè
Thể loại: Tài chính