Nhạc tiên sinh từ bao lâu nay vẫn là người mang tâm hồn nghệ sĩ, say mê những âm điệu trữ tình và tự hào với từng nốt nhạc mình viết ra. Vậy mà hôm nay, giữa tiết trời lặng lẽ của chớm hè, ngồi một mình bên khung cửa sổ, ông cảm thấy trong lòng dâng lên nỗi buồn khó gọi thành tên. Có lẽ là vì những bản nhạc mới viết không còn nhận được sự đồng cảm như trước, hay vì dòng chảy cuộc sống ngoài kia quá vội, chẳng ai dừng lại lắng nghe tiếng lòng của một người già. Ông nhìn ra vườn, thấy thời gian đang len lén rời bỏ những điều cũ kỹ, trong tiếng chim sẻ hót vẳng từ đâu xa, Nhạc tiên sinh thầm tiếc nuối một thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy nhiệt huyết và niềm vui bất tận.
Dẫu đã quen với sự cô đơn, những lúc buồn bã lại khiến Nhạc tiên sinh càng trở nên nhạy cảm hơn với mọi thứ xung quanh. Âm nhạc đối với ông vẫn là nguồn an ủi duy nhất, nhưng đôi khi, chính những giai điệu cũng lặng đi, nhường chỗ cho khoảng lặng. Ông nhớ về những người bạn thân đã xa vắng, nhớ những buổi hoà nhạc sôi động ngày nào, những tràng pháo tay và ánh mắt tán thưởng. Giờ đây, dường như tất cả đã trôi qua, chỉ còn lại một mình ông với cây đàn cũ kỹ. Nỗi buồn không rõ hình dáng, cứ thế đắp lên từng lời ca chưa hát, từng bản nhạc chưa hoàn chỉnh.
Thế nhưng, ngay cả trong lúc không vui, Nhạc tiên sinh vẫn cố gắng không để cho nỗi buồn ám ảnh quá lâu. Ông tin rằng, trên hành trình âm nhạc và đời sống, sẽ có những khoảnh khắc mới mẻ chờ ông phía trước. Với ông, mỗi cảm xúc – kể cả sự buồn bã – đều là chất liệu quý giá để sáng tác, để tạo nên những bản nhạc lay động tâm hồn con người. Dẫu biết rằng niềm vui không phải lúc nào cũng đến dễ dàng, Nhạc tiên sinh vẫn kiên nhẫn chờ đợi và tiếp tục thả hồn vào giai điệu, hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm lại được cảm giác hân hoan như thuở ban đầu.
Từ khóa: con chù ụ là con gì
Thể loại: Tài chính