Nhật Bản là một trong ba thành viên chủ chốt của phe Trục trong Chiến tranh thế giới thứ hai, cùng với Đức và Ý. Trước chiến tranh, Nhật Bản đã tiến hành mở rộng lãnh thổ tại châu Á để tìm kiếm tài nguyên thiên nhiên phục vụ cho công nghiệp hóa và quân sự hóa đất nước. Sau khi chiếm đóng Manchuria vào năm 1931, Nhật Bản tiếp tục xâm lược Trung Quốc vào năm 1937, dẫn tới một cuộc chiến kéo dài và khốc liệt, nổi bật với những sự kiện như Thảm sát Nam Kinh. Động lực chính của Nhật Bản là nhu cầu kiểm soát các vùng đất giàu tài nguyên như dầu mỏ, cao su và quặng sắt vốn rất khan hiếm trên đảo quốc này.
Vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, Nhật Bản bất ngờ tấn công căn cứ hải quân Mỹ ở Trân Châu Cảng (Pearl Harbor), đánh dấu sự gia nhập chính thức của Hoa Kỳ vào chiến tranh. Sau sự kiện này, Nhật Bản nhanh chóng mở rộng phạm vi kiểm soát khắp khu vực Đông Nam Á và Thái Bình Dương, chiếm lĩnh nhiều thuộc địa từ các nước phương Tây như Anh, Pháp, Mỹ và Hà Lan. Tuy nhiên, ngay cả khi giành được nhiều thành công ban đầu, lực lượng Nhật Bản đã phải đối mặt với sự phản công quyết liệt từ quân Đồng minh, nhất là kể từ sau trận chiến Midway năm 1942, khi cục diện chiến tranh chuyển hướng bất lợi cho Nhật.
Trong giai đoạn cuối của chiến tranh, Nhật Bản bị không kích dữ dội bởi Mỹ và cuối cùng hai quả bom nguyên tử đã lần lượt được thả xuống Hiroshima và Nagasaki vào tháng 8 năm 1945. Những thiệt hại nặng nề về người và cơ sở vật chất, cùng với sự tuyên chiến của Liên Xô và các thất bại liên tục trên mặt trận châu Á lục địa, đã buộc Nhật Bản phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện vào ngày 15 tháng 8 năm 1945. Sự kiện này đã kết thúc vai trò của Nhật Bản như một thế lực quân phiệt và mở đường cho thời kỳ cải cách dân chủ dưới sự chiếm đóng của quân đội Mỹ trong những năm sau chiến tranh.
Từ khóa: lắng nghe mùa xuân về
Thể loại: Tài chính