2026-02-23
thời tiết bù nho

Cây cúc đắng, dù mang trong mình vị đắng đến nao lòng, vẫn luôn tỏa ra hương thơm dịu nhẹ và sắc vàng nhẫn nại giữa đồng hoang, như thể nó đã lặng lẽ quên đi nỗi đắng của chính bản thân mình. Người ta thường nhớ về loài hoa này bởi sự mỏng manh nhưng kiên cường qua mùa nắng gió. Dẫu biết rằng từng hạt nhựa trong thân lá đều chất chứa vị đăng đẳng, thế mà mỗi sáng mai, những cánh hoa vàng lại vươn lên đón ánh mặt trời, trao tặng cho đời nét đẹp giản dị và lời thì thầm của sự cam chịu không kêu ca. Phải chăng, cũng như cây cúc ấy, nhiều mảnh đời lặng lẽ trải qua bao nỗi đắng cay, song vẫn chọn cho mình cách sống ý nghĩa, mở lòng ra với ánh sáng thay vì mãi bấu víu lấy vết thương sâu.

Bước chân lạc vào một miền quê xa, người ta dễ bắt gặp loài cúc đắng mọc bên vệ đường, trong gió rét cuối đông hay nắng cháy đầu hè. Mỗi thân cây nhỏ bé ấy kiên trì sinh trưởng dù chẳng được ai chăm nom, không chờ mong sự đoái hoài hay nâng niu từ con người. Vì vậy, câu chuyện của cúc đắng không chỉ là câu chuyện về vị đắng, mà còn là câu chuyện của việc quên mình, hướng về phía trước. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta, dù hoàn cảnh khắc nghiệt, dù cuộc sống không hề ngọt ngào, vẫn có thể lựa chọn một tinh thần lạc quan, gieo rắc hy vọng cho đời, giống như những bông hoa vàng bất chấp vị đắng vẫn rực rỡ giữa đồng xanh.

Nghĩ về hình ảnh cây cúc đắng, ta nhận ra đó là biểu tượng cho nghị lực sống, cho sự bao dung cả với chính những thiệt thòi của mình. Nó dạy ta biết yêu thương dù mang nhiều vết xước, biết can đảm bước tiếp mà không phải lúc nào cũng oán trách số phận. Ở nơi ấy, cúc đắng đã quên đi sự cay đắng của mình để lưu giữ thứ hương thơm nhẹ nhàng cho cuộc đời, như thể nhắn gửi rằng, đôi khi chỉ cần một chút vị tha và lòng kiên cường, người ta sẽ vượt qua mọi ghềnh thác của kiếp người, để một ngày nào đó bừng nở như chính sắc hoa đơn sơ trên cánh đồng yên bình.

Từ khóa: thời tiết bù nho

Thể loại: Tài chính