Đôi mắt người Sơn Tây hiện lên trong thơ như một miền ký ức sâu xa, mang theo sắc màu của đất trời Tây Bắc, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Đó không chỉ là hình ảnh đôi mắt thực của người con gái nơi xứ núi, mà còn là biểu tượng của nỗi nhớ, của sự mong mỏi và cả niềm hy vọng lắng đọng trong tâm hồn thi sĩ. Đôi mắt ấy dường như đi cùng mưa nắng, cùng mây trời, đâu đó phảng phất nét buồn xa xăm nhưng ấm áp tình người. Khi ngâm lên từng câu thơ về đôi mắt người Sơn Tây, có cảm giác như tiếng vang vọng từ non cao, lan qua từng nhịp điệu, khiến lòng người chợt lặng lại trước vẻ đẹp trữ tình mà sâu thẳm.
Và đôi mắt ấy còn gắn liền với lịch sử, với những mùa kháng chiến, nơi bao lớp người đã gửi lại tuổi trẻ, niềm tin và tình yêu cho quê hương. Đôi mắt trở thành nơi hội tụ mọi ký ức: ánh sáng của thời niên thiếu, sự kiêu hãnh từ chiến trận, và nỗi đau chia xa, mất mát. Ngâm thơ đôi mắt người Sơn Tây chẳng phải là ngâm lên nỗi buồn mà là cất giữ hy vọng; ánh mắt ấy, như dòng sông ngày cũ, vẫn soi bóng mái nhà, cội cây, và cả những người thân yêu lặng lẽ trông theo. Đó là đôi mắt của sự trường tồn, bền bỉ, chứa đựng cả tấm lòng son sắt người xứ núi.
Khi tiếng ngâm vang lên, từng hình ảnh của đôi mắt người Sơn Tây lại được vẽ ra rõ nét hơn giữa vùng sơn thủy hữu tình, nơi núi rừng và con người hòa quyện vào nhau trong mảnh đất của kỷ niệm. Đôi mắt ấy không cần nói nhiều nhưng vẫn đủ truyền tải bao điều dài rộng của cảm xúc. Nó chạm đến trái tim người nghe bởi sự chân thành, giản dị và tha thiết không phô trương. Mỗi câu thơ, mỗi âm hưởng đều thấm đẫm không gian đặc trưng của miền Sơn Tây, nơi có cả thương nhớ, tự hào và cả niềm tin bất diệt vào cuộc sống. Ngâm thơ về đôi mắt ấy, chính là để cảm nhận sâu sắc hơn tình đất, tình người nơi chốn sông núi chở che bao nhiêu thế hệ.
Từ khóa: sức mạnh dân tộc
Thể loại: Tài chính