Con đường tối vắng lặng hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của những bóng đèn phố hiếm hoi. Gió nhẹ thổi qua hàng cây hai bên vệ đường, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của màn đêm. Vài ngọn đèn xa xa lập lòe, ánh sáng yếu ớt tan vào khoảng không đen đặc khiến con đường thêm phần huyền bí và có chút gì đó hoang vắng lạnh lẽo. Dưới mặt đường, những vệt sáng vàng nhạt loang lổ in dấu chân ai đó vừa ngang qua, rồi dần biến mất khi bóng tối lại phủ xuống không gian. Thỉnh thoảng, tiếng động cơ xe máy loáng thoáng vang lên ở phía xa làm xáo trộn sự yên ắng, rồi cũng nhanh chóng vụt tắt, trả lại cho con đường sự im lặng tuyệt đối.
Đi trên con đường ấy vào lúc đêm khuya, lòng người như lắng xuống, mọi âm thanh và suy nghĩ cũng dường như rõ nét hơn thường ngày. Bóng tối bủa vây khiến ký ức và nỗi niềm cứ ùa về, len lỏi trong tâm trí. Người đi bộ chăm chú nhìn theo bước chân mình, mỗi nhịp bước như khẽ hòa cùng nhịp đập của thành phố đang ngủ, với những con hẻm nhỏ và những ngôi nhà im lìm phía sau khung cửa đã khép kín. Dưới ánh trăng lấp ló, vài sợi dây điện chằng chịt như những nét vẽ ngẫu hứng kéo dài vô tận, dẫn tâm trí người ta đi xa, tưởng tượng về những câu chuyện thầm thì không có thật tồn tại giữa bóng tối đang ôm ấp con đường ấy.
Có lẽ, chính sự cô tịch và yên vắng trên đường tối khiến người ta cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của ánh sáng và hơi ấm. Nhìn lại phía sau, con đường đã đi qua chìm vào tĩnh lặng, để lại trong lòng một cảm xúc khó gọi thành tên. Đó là chút cô đơn phảng phất, chút bình yên giản dị, và cả những hy vọng nhỏ bé về những bước chân tiếp theo sẽ dẫn về nơi có ánh sáng rực rỡ, nơi mọi lo âu đều tan biến trong vòng tay ấm áp của cuộc sống thường nhật.
Từ khóa: thi thể bé hạo nam đã được đưa lên chưa
Thể loại: Tài chính