Có những người bước vào đời ta nhẹ như một cơn gió ban mai, đến rồi đi, chẳng để lại dấu vết gì sâu sắc. Nhưng có người, tựa như ánh nắng ấm áp giữa đông giá, tồn tại và yêu thương ta từng giây phút trọn vẹn như thể không thể sống thiếu nhau. Gặp người ấy, tôi mới thấu hiểu yêu là cho đi tất cả mà không mong nhận lại, bởi chính niềm vui của người mình thương trở thành hạnh phúc lớn nhất trong đời mình. Người ấy đã từng yêu tôi bằng cả sinh mệnh, chấp nhận tổn thương, vượt qua mọi chướng ngại, chỉ để tôi cảm thấy được che chở, bình yên và có điểm tựa khi cuộc sống quá đỗi mỏi mệt.
Nhớ lại những ngày cũ, mỗi chiều về, chúng tôi cùng nhau dạo bước dưới con đường rợp bóng cây xanh, câu chuyện nhỏ bé bỗng hóa thành dòng hồi ức dịu dàng và vĩnh cửu. Người ấy không hứa hẹn những điều quá xa vời, chỉ từng ngày lặng thầm bên cạnh, quan tâm lo lắng bằng các hành động giản đơn mà ấm áp. Đôi khi, tôi vô tâm hay hờn dỗi, người ấy vẫn kiên nhẫn ở đó, là nơi tôi tựa vào, là chốn tôi tìm về sau mọi biến động. Sự hiện diện của người ấy trong cuộc đời là may mắn mà tôi luôn trân trọng, bởi trên thế gian này, không phải ai cũng được yêu bằng cả sinh mệnh từ một người khác.
Dẫu cho tháng năm trôi qua, người ấy đã rời xa nhưng dư âm của tình yêu mãnh liệt còn ở lại, như dòng suối ngầm nuôi dưỡng tâm hồn tôi mỗi khi yếu lòng. Có lẽ ngày hôm nay tôi đã trưởng thành hơn, biết cách yêu thương bản thân và những người xung quanh, chính nhờ từng trải qua thứ tình cảm sâu sắc đẹp đẽ ấy. Tình yêu như sinh mệnh không chỉ gắn bó bằng sự có mặt mà còn là nguồn động lực giúp vượt qua mọi thử thách, đổi thay. Tôi thầm cảm ơn số phận đã cho mình cơ hội được sống trong tình yêu ấy, để mỗi khi nghĩ về, trái tim vẫn run lên vì hạnh phúc và biết cách giữ gìn, trân quý những điều dung dị mà lớn lao trong đời.
Từ khóa: bầu chủ tịch nước
Thể loại: Tài chính