Đồi trọc là hình ảnh quen thuộc ở nhiều vùng núi và trung du Việt Nam, nổi bật bởi sự hiện diện của những sườn đồi dài thoai thoải, gần như không còn cây xanh che phủ. Khi nhìn từ xa, đồi trọc hiện lên với màu nâu úa của đất nền, xen kẽ những mảng cỏ dại thấp lè tè. Dưới cái nắng chói chang của mùa hạ, bề mặt đồi càng thêm khô cằn, lộ ra từng vệt loang lổ do xói mòn. Không còn bóng mát của rừng cây, chỉ còn lại đường chân trời uốn lượn và dáng người gánh củi, cắt cỏ nhỏ bé giữa muôn trùng nắng gió. Những đồi trọc này thường là hậu quả của tình trạng chặt phá rừng bừa bãi hoặc canh tác nương rẫy thiếu kiểm soát, để lại hậu quả nghiêm trọng về môi trường.
Trên những đồi trọc, thỉnh thoảng chỉ còn sót lại một vài gốc cây cổ thụ già cỗi, trơ trọi đứng chống chọi giữa cái nắng gắt, như biểu tượng lặng thầm cho quá khứ xanh tươi của nơi đây. Bề mặt đồi trở nên vô cùng mong manh, đất đai dần bạc màu, dễ bị rửa trôi khi mùa mưa đến, khiến dòng nước cuồn cuộn mang theo phù sa, đất đá đổ dồn xuống các chân đồi và lòng suối. Đời sống người dân quanh các đồi trọc cũng gặp rất nhiều khó khăn, khi nguồn nước bị sụt giảm, đất canh tác nghèo kiệt và nguy cơ sạt lở luôn rình rập vào những ngày mưa lớn. Vẻ u buồn và đơn độc phủ lên bức tranh phong cảnh, gợi lên suy nghĩ về trách nhiệm bảo vệ rừng và phục hồi những mảng xanh cho miền đất tổn thương này.
Không ít lần, hình ảnh đồi trọc còn xuất hiện trong các chiến dịch truyền thông về bảo vệ môi trường nhằm nhấn mạnh tác động tiêu cực của phát quang bừa bãi và ý thức cộng đồng. Chính từ thực trạng này, nhiều dự án trồng rừng, phủ xanh đồi trọc đã được khởi xướng, góp phần tái tạo lại sự sống cho những quả đồi vốn khô hạn và nghèo nàn. Những hàng cây mới lớn lên trên lưng đồi trọc không chỉ là hi vọng, mà còn là minh chứng cho ý chí gắn bó, hồi sinh thiên nhiên của con người. Từng chút một, màu xanh bắt đầu trở lại, xoa dịu những tổn thương do chính con người để lại, mang theo ước vọng về một ngày mai xanh hơn cho quê hương.
Từ khóa: tân kim bình mai
Thể loại: Tài chính