Có những đêm khi ánh sáng ngoài cửa sổ đã thôi nhấp nháy, tôi nằm trên giường, bất giác nhớ đến cảm giác xa lạ dưới gầm giường. Khi còn nhỏ, tôi thường tưởng tượng nơi đó là thế giới của những điều bí ẩn. Ngay dưới chiếc nệm êm ái là bóng tối và không khí se lạnh, tôi chưa bao giờ thật sự quen với chúng. Đôi lúc, tiếng động nhẹ vang lên từ bên dưới khiến tôi khẽ rùng mình, tự hỏi liệu có thứ gì đang chuyển động, hay chỉ đơn giản là tâm trí tôi chơi trò đánh lừa cảm giác. Sự xa lạ ấy tạo ra một khoảng cách vô hình giữa tôi và căn phòng quen thuộc, như thể chỉ cần cúi xuống cũng có thể chạm vào những điều chưa được hé lộ.
Trong khoảnh khắc mà mắt nhìn chăm chú vào trần nhà, tôi suy nghĩ về sự hiện diện của mọi vật vô tri xung quanh. Không phải ai cũng để ý tới những phần khuất mình của căn phòng, nhất là vị trí dưới gầm giường. Đôi giày cũ, đôi khi là những quyển sách cũ hoặc một chiếc hộp bí mật nào đó của tuổi thơ, tất cả đều im lìm tại nơi mà tôi ít khi dám nhìn lâu. Nỗi ngại ngần ấy bắt nguồn từ cảm giác không quen, không thuộc về và một chút sợ hãi mơ hồ. Khi ánh sáng bị che khuất, thế giới bên dưới trở thành biểu tượng cho những điều chưa rõ ràng, buộc tôi phải đối diện với phần bản thân bé nhỏ và dễ tổn thương nhất.
Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi nếu mình dám đặt chân xuống, ngồi sát mép giường và quan sát thật kỹ khu vực ấy, liệu sự xa lạ có mất đi? Có lẽ mọi thứ sẽ vẫn như cũ, bình thường và chẳng có gì đặc biệt. Tuy nhiên, trong tâm lý của nhiều người, dưới giường luôn là một phạm vi khó quen, nơi chứa đựng sự tò mò, dè dặt và một chút sợ hãi trẻ con vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Chính vì thế, cảm nhận về vùng không gian ấy cứ mãi dừng lại ở những dòng suy nghĩ mơ hồ, ẩn hiện dưới lớp chăn mềm mỗi đêm.
Từ khóa: người thầy năm xưa có lời
Thể loại: Tài chính