2026-02-27
quan họ bắc ninh được unesco công nhận

Đêm đó, khi ánh đèn đường vàng vọt rọi vào ô cửa sổ nhỏ, Hương ngồi một mình lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn. Cô nhớ tới bà ngoại ở quê, bàn tay gầy guộc thường vuốt tóc cô những buổi chiều, kể chuyện cổ tích xưa cũ. Thành phố lớn quá, khiến những âm thanh tuổi thơ trôi xa, chỉ còn lại cảm giác mong mỏi không tên. Hương mở chiếc hộp nhỏ giấu những bức thư bà từng gửi, mùi giấy cũ phảng phất làm nước mắt rơi. Trong mỗi dòng chữ là sự yêu thương và dặn dò giản dị: “Hãy sống tốt, đừng quên nơi bắt đầu, cháu nhé.” Giá như Hương có thể quay về, ngồi bên bà và nghe tiếng cối xay gạo quay đều, thay cho tiếng xe máy ngoài kia.

Nhiều năm trôi qua, cuộc sống buộc Hương phải trưởng thành, phải mạnh mẽ hơn cả mong muốn. Cô rời khỏi thị trấn nghèo, lao vào dòng đời ồn ào để tìm kiếm vị trí riêng. Có những tối muộn, khi công việc khiến đôi vai thêm nặng, Hương lại thấy mình nhỏ bé giữa thành phố không ngủ. Nhưng chính những ký ức về bà và những điều giản dị thuở ấy là điểm tựa, giúp cô vượt qua chông gai. Hương học cách yêu chính mình, biết trân quý từng niềm vui dù nhỏ, và nhận ra hạnh phúc thực sự là được trở về, được làm con của quá khứ và mai sau.

Thời gian trôi qua, căn phòng cũ ở quê vẫn nằm im lìm dưới tán cây xoan, nơi Hương từng xoay vòng chơi trò trốn tìm cùng bạn bè. Những kỷ vật cũ nay phủ bụi, nhưng mỗi lần Hương về thăm, cảm giác yên bình lại tràn về dâng đầy lồng ngực. Có lẽ, cuộc đời ai cũng mong tìm được một chốn trở về, dù đi xa đến đâu. Đêm nọ, Hương gọi điện cho bà, nghe giọng nói trầm ấm phía bên kia, bất chợt mọi phiền muộn tan biến. Dưới mái nhà xưa, tình yêu luôn chờ đợi, như ngọn gió dịu mát rủ Hương về lại miền tuổi thơ, nơi trái tim được bình yên nhất.

Từ khóa: quan họ bắc ninh được unesco công nhận

Thể loại: Tài chính