Khuôn mặt đáng thương ấy luôn hiện lên trong tâm trí tôi vào những đêm dài tĩnh lặng. Đôi mắt to tròn, lúc nào cũng ánh lên vẻ u buồn như chất chứa biết bao câu chuyện không thể giãi bày. Hai gò má xanh xao, làn môi khẽ run run mỗi khi chợt nhớ về những tháng ngày không vui. Ánh nhìn của em đôi khi khẽ cụp xuống, như muốn giấu đi tất cả những tổn thương không ai hay biết, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt ấy lại là một nỗi khát khao được yêu thương, được vỗ về. Tôi bất lực khi thấy em phải mạnh mẽ đối diện với những thử thách lớn hơn sức mình, và rồi bản thân chỉ đứng nhìn mà chẳng thể làm gì hơn ngoài việc dành cho em sự quan tâm vụng về, lặng thầm bên cạnh.
Có lúc tôi tưởng chừng khuôn mặt ấy sẽ rạng rỡ tươi cười như những ngày đầu tiên mới quen nhau, khi niềm tin và hi vọng còn nguyên vẹn. Nhưng đời người đâu dễ dàng như thế, những biến cố cuốn đi sự ngây thơ của em, để lại trên khuôn mặt ấy lớp bụi thời gian, những nếp nhăn dù tuổi còn quá trẻ. Từng giọt nước mắt tràn ra từ khóe mi, trộn lẫn với những tiếng thở dài nghèn nghẹn trong cổ họng, khiến lòng tôi đau nhói. Dẫu cho ngoài kia biết bao người hối hả bước qua, chẳng mấy ai nhận ra phía sau dáng hình nhỏ bé ấy là một tâm hồn dũng cảm đang khao khát được sống đúng với chính mình, khao khát có ai đó hiểu và sẻ chia những cảm xúc chưa thành lời.
Tôi ước khuôn mặt đáng thương ấy sẽ lại một lần nữa được nhuộm sắc hồng của hạnh phúc, nụ cười sẽ nở trên môi nhẹ nhàng, xua tan tất cả muộn phiền. Vì tôi tin rằng dù trải qua bao giông tố, vẫn có những người âm thầm đứng phía sau, mong chờ và dìu em đứng lên sau từng vấp ngã. Khuôn mặt ấy, với tôi, là biểu tượng cho nghị lực, cho niềm tin vào ngày mai tươi sáng hơn. Dù em có thể chùn chân gục ngã lúc này, tôi tin một ngày nào đó, ánh sáng sẽ lại soi rọi, đánh thức tất cả vẻ đẹp thuần khiết mà cuộc đời này từng vô tình lãng quên.
Từ khóa: hoa thịnh đốn
Thể loại: Tài chính