2026-03-02
thành phố tam kỳ

Đêm xuống, trăng soi vằng vặc trên những lối mòn xưa cũ, tiếng cầm réo rắt vọng về từ xa xăm như nhắc nhở người lữ khách về những ngày tháng đã qua. Mạc Phong đứng giữa trời đêm, ngẩng mặt nhìn vầng nguyệt sáng mà lòng man mác nhớ về nơi quê nhà thảo nguyên bát ngát, tiếng gió rì rào như gọi mời trở về. Kiếp nhân sinh tựa mây bay, vui buồn, hợp tan vốn chỉ là cuộc xoay vần của tạo hóa, ai có thể nắm giữ hay cưỡng ép được dòng chảy của thời gian? Nhìn bóng mình in dưới ánh trăng, nghe tiếng lá rơi trên mái ngói rêu phong, lại cảm giác như tất cả vốn dĩ đều vô thường, quay quắt trong miền ký ức khôn nguôi.

Ngày tháng trôi đi, những kỷ niệm tuổi trẻ nồng nhiệt cứ thế phai nhạt theo năm tàn tháng tận. Mạc Phong lặng lẽ đi giữa dòng đời ngổn ngang, nhìn những vì sao nhỏ bé lấp lánh như mắt trẻ thơ ngày xưa từng mơ mộng đến chân trời xa lạ. Anh tự hỏi hạnh phúc thực sự nằm ở đâu: trong những phút giây hòa quyện cùng thiên nhiên, hay trong khắc khoải mong ngày trở về nơi tổ ấm? Thời gian cứ mỏi mòn trôi, còn tâm hồn con người thì nhiễm dần vết thương cũ, để lại một khoảng trống chẳng gì có thể lấp đầy. Những tiếng cười rộn rã ngày ấy giờ chỉ còn vang vọng trong giấc mộng, lặng lẽ và xa xăm chẳng thể với tới.

Rồi khi đông về, gió bấc hun hút qua ngõ nhỏ, lòng Mạc Phong lại càng thêm nặng trĩu. Anh chọn lấy từng phút giây yên tĩnh bên ngọn đèn leo lét, thả hồn vào bài thơ còn dang dở. Không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để đối diện với ngày sau, với chính mình trên đường vắng. Thời gian mang đến cho anh những trải nghiệm, nỗi đau và niềm an ủi, để rồi khi đọc lại những vần thơ xưa, thấy đời chỉ như một giấc mộng dài bị cuốn theo dòng đời bất tận. Trong bóng tối của suy tư, anh nhận ra rằng giá trị lớn nhất không nằm ở sự đắc ý hay nuối tiếc, mà ở khả năng biết buông bỏ, nhẹ bước mà tiếp tục đi, đem lòng vị tha soi rọi cho chính mình và cả nhân gian.

Từ khóa: thành phố tam kỳ

Thể loại: Tài chính