2026-02-27
hội tình nguyện chung tay vì cộng đồng

Chiều hôm đó, thành phố bỗng nhuộm một màu vàng ấm của nắng cuối đông. Trong con hẻm nhỏ, là tiếng kẽo kẹt bánh xe đạp của ông Lâm, người bán kẹo kéo già nhất xóm. Ông không biết mình đã đi qua bao nhiêu con hẻm, bao nhiêu ngõ nhỏ, nhưng hôm nào cũng dừng lại ở mái hiên cũ trước trường tiểu học, nơi có đôi mắt trẻ thơ luôn ngóng chờ. Ông Lâm bảo, kẹo kéo không chỉ ngọt ở đầu lưỡi, nó còn ngọt ở những câu chuyện ông kể từ ngày bé, mỗi câu chuyện là một tuổi thơ, một miền ký ức dài chẳng bao giờ quên.

Hằng – con bé hay đứng chờ bên cửa sổ – lại ra vỉa hè, dáng hình nhỏ nhắn dưới nắng chiều. Hôm đó, em mang theo đồng tiền lẻ, run rẩy trả cho ông cụ rồi nhận que kẹo. Tiếng ông Lâm kể chuyện cùng vị ngọt của kẹo kéo đã an ủi Hằng suốt những năm tháng mẹ xa nhà. Mỗi lúc cầm chiếc kẹo trong tay, em như được chạm vào dịu dàng, ấm áp của mẹ, của quá khứ đẹp đẽ mà ông Lâm gìn giữ, trao truyền. Em không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ mong nắng chiều luôn dịu và ông Lâm mãi thôi không rời những con hẻm nhỏ của tuổi thơ.

Có lần trời mưa, ông Lâm chỉ còn lại một viên kẹo, không thể quay về vì mệt. Hằng đem áo mưa, dắt ông về nhà em. Từ đó, căn bếp nhỏ luôn có cả tiếng ông Lâm kể chuyện, hơi ấm nồi chè ngọt và nụ cười trẻ thơ lấp ló bên hiên. Những ngày ấy, mọi người trong xóm lại thấy ký ức như trở về cùng tiếng rao kẹo kéo vang vọng giữa lòng thành phố, lẫn trong thanh âm dịu nhẹ và bước chân đều đặn của người cũ năm nào.

Từ khóa: hội tình nguyện chung tay vì cộng đồng

Thể loại: Tài chính