Ở nơi ấy, tôi đã sống trên ngọn núi cao, giữa bầu không khí mát lạnh và tĩnh lặng bao quanh. Mỗi buổi sáng, khi ánh mặt trời vừa thấm qua những tầng mây dày, tôi lại cảm nhận được hơi sương mỏng manh phả vào mặt mình, tinh khôi tựa như một lời chào nhẹ nhàng của đất trời. Núi đứng đó vững chãi, in bóng lên nền trời xanh và trải dài đến tận chân trời xa xăm, mang lại cảm giác vừa nhỏ bé vừa ấm áp cho người sống trên đỉnh của nó. Những buổi chiều, tôi lặng lẽ ngồi trên một phiến đá phủ rêu nhìn xuống thung lũng xa, nơi dòng suối nhỏ uốn quanh và cánh đồng lúa xanh biếc tỏa ra một hương thơm hiền hòa, quen thuộc.
Cuộc sống trên núi tuy đơn sơ nhưng mỗi ngày đều đầy ắp sự bình yên. Người dân ở đây sống chậm rãi, thân thiện và luôn sẵn lòng sẻ chia mọi thứ với nhau. Bên bếp lửa nhỏ, chúng tôi thường kể cho nhau nghe những câu chuyện về truyền thống, về những chuyến đi săn, những bí mật của rừng già, về những đổi thay mà núi đã chứng kiến theo năm tháng. Đêm xuống, giữa không gian yên ắng ấy, tiếng côn trùng râm ran hòa cùng tiếng gió rì rào len lỏi qua từng kẽ đá như nói lên nhịp sống bình dị của xóm núi. Nơi ấy, mỗi ngày dường như trôi qua chậm rãi hơn, để kẻ mộng mơ có thể thả hồn theo những ngọn gió và lưu giữ chút ký ức mai sau.
Lớn lên cùng những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, tôi đã học cách yêu thương cảnh sắc nơi này và hiểu sâu về sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên. Những lần trèo lên tới đỉnh núi, tôi cảm nhận được từng nhịp thở của mình hòa cùng tiếng vọng bao la của đất trời. Ngọn núi ấy không chỉ là nơi che chở, mà còn là người bạn đồng hành trong từng bước trưởng thành, là mảng hồi ức đẹp đẽ mà tôi sẽ mãi đem theo trên mọi hành trình phía trước. Chính nơi ấy đã dạy tôi biết trân trọng sự giản dị, biết tìm niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất giữa muôn trùng sắc màu của thiên nhiên.
Từ khóa: lịch sử tây ninh
Thể loại: Tài chính