đóng bảo hiểm tự nguyện
Đoạn 1: Ấp ta lạ nắm riêng, mặc dù thường hay nói tiếng Việt, nhưng bây giờ cũng trọ học thêm tiếng Mường. Tiếng Mường nghe thì giản dị, dễ hiểu, mà lại gần gũi với đời sống nơi bản làng. Ví như, trong gia đình thì ông bà vẫn hay kể những chuyện xưa bằng tiếng Mường cho con cháu nghe, tạo nên không khí đầm ấm. Các cụ thường dặn dò con cháu: "Nỏ bỏ tiếng Mường để con cháu còn nhớ cội nguồn." Những ngày hội làng, mọi người mặc áo chàm, đội khăn mỏ quạ, cùng hát khắp Mường vui vẻ. Bọn trẻ con vừa chơi vừa dạy nhau từng câu, từng chữ, giúp nhau hiểu tiếng Mường thêm sâu sắc.
Đoạn 2: Mỗi lần về quê ngoại, tôi lại được nghe bà ngoại kể chuyện bằng tiếng Mường. Bà bảo: “Tiếng Mường là tiếng cha ông để lại, phải giữ lấy như giữ hạt lúa giống.” Dần dần, tôi biết gọi cơm là " khẩu", gọi bố là "ta", và mẹ là "mế". Tôi tập nói những câu đơn giản như: "Mế ơi, khẩu chín chưa?", hay "Ta đi làm đồng". Càng học tiếng Mường, tôi càng thấy yêu quý quê hương của mình hơn. Tiếng Mường không chỉ là ngôn ngữ, mà còn là hồn cốt, là tình cảm dành cho đất tổ, núi rừng và dòng suối trong xanh quê mình.
Đoạn 3: Việc học tiếng Mường không khó, chỉ cần chăm nghe và chịu khó nói. Ở lớp, thầy giáo thường dạy một số từ cơ bản như: “nọ” nghĩa là không, “lang” nghĩa là làng, “cuông” nghĩa là em trai. Vào mỗi dịp lễ hội, mọi người cùng nhau hát “khắp Mường”, là điệu hát dân gian độc đáo, mang đậm nét truyền thống của đồng bào Mường. Được lớn lên ở vùng đất này, tôi muốn lưu giữ tiếng của quê hương bằng cách thường xuyên sử dụng nó trong trò chuyện hằng ngày. Tiếng Mường giản dị mà thân thương, nối kết tình cảm giữa các thế hệ, nhắc nhở mọi người luôn nhớ về cội nguồn.
Từ khóa: đóng bảo hiểm tự nguyện
Thể loại: Tài chính
Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.
Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.
CopyRight vnnews© 2025