Anh nghe mùi hương lan nhẹ qua khe cửa sổ mỗi sáng mai thức dậy. Đó là mùi hoa sữa nhè nhẹ quyện vào hơi sương phố cổ, là thoang thoảng gió mang theo vị ngọt của lá cây ven đường sau trận mưa đêm. Anh nghe mùi cà phê mẹ pha ở góc bếp, mùi bánh mì mới nướng, mọi thứ cứ như len lỏi vào từng sợi cảm xúc, khơi gợi những sớm mai dịu dàng và yên bình. Mùi hương ở đó, không chỉ là dáng hình vật chất, mà còn mang theo cả ký ức của những ngày thơ bé, lúc anh ngồi bên bàn học nghe tiếng chim gọi nhau trên hàng cây, đôi khi bất chợt ngoảnh lại nghĩ mãi về thời gian vừa trôi qua.
Có những chiều mùa hạ, anh nghe mùi hương cỏ dại nở rộ bên vệ đường khi dạo bước dưới ánh nắng vàng vọt. Tiếng ve kêu ra rả khiến mùi hương ấy như đặc quyện lại, không thể phân biệt rõ từng loại cây, từng thứ mùi, tất cả hòa làm một thành hơi thở riêng của quê hương. Đôi lúc, một mùi khói bếp lẫn trong gió xô qua mái nhà thấp khiến anh nhận ra thế giới quen thuộc, giản dị đến nỗi chỉ cần một phút giây lặng nhìn ra xa, mọi cảm giác yên ổn và dễ chịu đều ùa về. Anh nghe được mùi niềm vui lẫn cả nỗi buồn, như những chiều đi học về muộn, tưởng như chỉ còn lại bóng mình trên tường đầy ngập hương thơm của những bụi hoa dại ven lối đi.
Trong đêm khuya, khi phố đã chìm vào tĩnh lặng, anh nghe mùi hương của những điều sâu kín nhất nơi tâm hồn mình. Đó là mùi cũ kỹ của những trang sách xưa, mùi hương giấy in lẫn chút màu thời gian, mùi ấy như đem đến cảm giác được vỗ về, an ủi trong khoảnh khắc lạc lõng. Anh vẫn thường thả trôi suy nghĩ giữa vùng mùi hương ấy, thấy mình nhỏ bé nhưng lại không cô đơn, bởi mỗi mùi hương là một câu chuyện, một lời thì thầm của chính tuổi trẻ đã qua. Đôi khi, chỉ cần nghe mùi hương, anh biết mình đang sống trong những tháng ngày đẹp đẽ, đủ đầy, lòng tràn ngập biết ơn vì cuộc đời đã dành tặng cho mình những miền ký ức không hề phai nhạt.
Từ khóa: asean có bao nhiêu thành viên
Thể loại: Tài chính