2026-02-27
bệnh viện 700 giường

Trời Sài Gòn đầu hạ đổ nắng rực, hàng cây xà cừ trải bóng loang lổ xuống vỉa hè nóng cháy. Lan chùng vai, kéo lại quai chiếc túi vải sờn, mắt dõi về phía con đường rộng thênh thang trước mặt: nơi ấy, Hưng vẫn thường ngồi đợi cô, tựa gốc cây êm đềm hệt một đoạn ký ức chưa từng chia xa. Nay thì tất cả đã lùi vào quá khứ câm nín. Buổi chiều nào cũng thế, Lan lặng lẽ đi bộ qua, bước chân nhẹ tênh như sợ làm kinh động điều gì mong manh. Đôi lúc, cô bâng khuâng nghĩ nếu ngày ấy mình can đảm hơn, có lẽ Hưng đã không rời đi vội vã đến vậy, bỏ lại một mùa hè bỏng cháy và đôi mắt nhìn nhau chưa kịp nói hết lời.

Chiều hôm ấy, khi thành phố bắt đầu lên đèn, Lan ghé vào quán cà phê nhỏ sát góc phố. Quán vắng lặng, chỉ có tiếng nhạc Trịnh ngân nga nghe ai oán. Tách cà phê đen sóng sánh, khói tỏa ra mơ hồ giống những nỗi niềm cũ kỹ. Bên khung cửa kính, những giọt mưa đầu mùa bất chợt dịu dàng gõ khẽ vào trong, nhắc Lan nhớ lại lần cuối cùng Hưng khoác lên vai cô chiếc áo sơ mi mỏng, bảo trời sẽ chuyển mùa nhanh thôi. Câu nói đơn sơ ấy cứ ám ảnh mãi không dứt, khiến cô vừa xót xa vừa tiếc nuối. Ngoài kia, dòng người hối hả chạy đua với hoàng hôn mà Lan chỉ muốn ngồi lại thật lâu, níu giữ chút ấm áp cuối cùng của một thời không thể ngoảnh lại.

Từ khóa: bệnh viện 700 giường

Thể loại: Tài chính