2026-04-26
quốc thiên quê ở đâu

Đêm Sài Gòn, những cơn mưa bất chợt làm đường phố trở nên run rẩy. Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nghe hơi thở của một thành phố vừa thân quen vừa lạ lẫm, như câu chuyện tình yêu vẫn chưa định hình. Những ngọn đèn vàng ẩn mình giữa phố đông, tựa dấu chấm than trên trang nhật ký tuổi trẻ, lặng im kể về cuộc tìm kiếm hoài niệm. Tôi để ý từng giọt mưa rơi xuống tán lá, chợt nghĩ về những ngày đã qua, khi nỗi buồn chỉ là một chút màu trầm trên lòng bàn tay. Không gian yên ắng, tiếng đồng hồ điểm những nhịp mong chờ, có phải thanh xuân rồi sẽ trôi qua nhẹ như mảnh dầu loang trên mặt nước?

Và có ai đó ở bên kia thành phố, cũng khoác lên mình chiếc áo cô đơn như tôi. Họ đi xa trong một khuya mát lạnh, mang theo vết thương không đủ sức gọi thành nước mắt, có lẽ sẽ gửi lại nỗi nhớ cho những viên gạch lặng lẽ dưới chân. Liêu hà trinh đã từng hỏi trong thơ: "Nếu em là bầu trời thì anh là gì trong đôi mắt ấy?" Đó không chỉ là câu hỏi mà còn là hành trình đi về phía nhau, giữa sự cho đi và nhận lại. Những tổn thương mềm mại như mây, dẫu vỡ vụn vẫn muốn chắp lại thành một miền an yên mới, dù chẳng biết ngày mai liệu có cầu vồng.

Những tháng năm của người trẻ, có thể chẳng níu được nhau ở lại mãi, nhưng còn đó ánh nhìn khát vọng và lời hẹn ước trên góc phố cũ. Có những chiều, tôi đi ngang qua, chỉ nhìn thấy bóng hình chính mình phản chiếu vào ô cửa kính, rồi mỉm cười với nỗi cô đơn đáng yêu ấy. Thơ của Liêu Hà Trinh, như bản giao hưởng dịu dàng dành tặng khung trời đầy sắc màu của cảm xúc. Mỗi câu chữ ghép lại, là xác tín rằng lòng bao dung sẽ chữa lành những vết xước trong ta, kể cả khi cuộc đời còn nhiều biến động và những con đường phía trước vẫn nhuốm màu hoài nghi.

Từ khóa: quốc thiên quê ở đâu

Thể loại: Tài chính