Chiếc bật lửa nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay, lớp vỏ kim loại sáng bóng phản chiếu ánh hoàng hôn cuối hè ngoài cửa sổ. Anh lơ đãng xoay nó giữa các ngón tay, chợt nhớ đến đêm hôm ấy—nơi em đứng xoay mình trong chiếc váy hoa mỏng nhẹ, bước chân khẽ khàng trên nền cỏ mát lạnh. Mỗi lần anh búng ngón tay làm bật lên ngọn lửa xanh nhạt, ký ức về em hiện về rõ ràng hơn: khuôn mặt em ngời sáng giữa ánh lửa bập bùng, đôi mắt ánh lên niềm vui khi anh kiên nhẫn sửa lại dây khóa phía sau lưng váy cho em. Chiếc bật lửa tưởng đơn giản nhưng lại lưu giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào và cả sắc màu của một thời tuổi trẻ đã qua.
Ngày đó, chiếc váy mà em mặc chính là niềm kiêu hãnh nhỏ bé của mùa hè năm ấy. Lớp vải mềm mại bay nhẹ trong gió, in hằn lên tâm trí anh hình ảnh thướt tha, tự do và đầy sức sống. Em cười lớn trước trò ảo thuật trẻ con khi anh nhóm lửa thành công bằng chiếc bật lửa cũ kỹ, cái cười lan tỏa và nồng nhiệt hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Anh nhận ra, giữa những vật dụng tầm thường của cuộc sống như chiếc váy hay chiếc bật lửa, chính tình cảm và sự chân thành của con người mới là thứ khiến cho mọi khoảnh khắc trở nên long lanh và đáng nhớ.
Cũng có lúc giữa những đêm vắng quạnh, anh đánh diêm, nhìn ngọn lửa lập lòe rồi chợt nghĩ về em cùng chiếc váy trắng khi xưa. Những tàn lửa rơi xuống vạt cỏ khô, cũng giống như thời gian lặng lẽ trôi qua mà không ai níu giữ được. Nếu trái tim mỗi người đều là một chiếc bật lửa, liệu chúng ta có thể suốt đời giữ được ngọn lửa ấm áp cho riêng mình, để mãi nhớ về một người con gái dịu dàng trong chiếc váy của mùa hè thuở ấy?
Từ khóa: món ăn ngày tết miền bắc
Thể loại: Tài chính