2026-02-27
dân không có gạo ăn sao không ăn thịt

Trên con đường làng nhỏ hẹp, Mai cẩn thận bước đi giữa rẫy lúa xanh mướt. Chiều hôm ấy, ánh nắng nhạt vàng trải dài trên mái tóc em, nhuộm mọi thứ trở nên dịu dàng. Tiếng chim hót trên những tán cây như thì thầm kể những câu chuyện cổ tích của riêng chúng. Mai thích thú nghe tiếng gió rì rào, lòng em nhẹ nhàng rung động. Bỗng nhiên, một chú chó con bám theo Mai, mắt ánh lên vẻ tò mò. Cả hai cùng sải bước, chiếc bóng đuổi nhau trên nền đất, vui đùa giữa những âm thanh quen thuộc của quê nhà.

Khi đến bên bờ ao, Mai ngừng lại ngắm nhìn mặt nước lặng im. Phản chiếu trên đó là bầu trời xám xanh và lũ cá nhỏ bơi lượn, thỉnh thoảng tạo thành những vòng tròn nhỏ xíu. Chú chó con ngồi cạnh Mai, cùng lặng lẽ quan sát. Em nhớ lại ngày mẹ dẫn mình ra đây, kể cho nghe về chú cá vàng thần kỳ đã giúp cậu bé chăm chỉ vượt qua mọi khó khăn. Mai mơ màng nghĩ mình sẽ trở thành người dũng cảm như trong truyện mẹ kể, luôn biết sẻ chia và giúp đỡ mọi người. Không gian như lắng đọng, nhường chỗ cho ký ức ngọt ngào lan tỏa quanh hai người bạn nhỏ.

Mặt trời dần khuất sau lũy tre, Mai đứng lên cùng chú chó đi về nhà. Dọc đường về, em bắt gặp bà Tám đang hái rau và dừng hỏi thăm vài câu. Tiếng nói cười vang lên làm ấm cả buổi chiều. Mai nói với bà về câu chuyện cá vàng mà mẹ từng kể, ánh mắt to tròn lấp lánh niềm tin. Bà Tám bảo: “Ai sống tốt bụng rồi sẽ có điều kỳ diệu đến thôi cháu ạ.” Mai ôm lấy chú chó nhỏ, trong lòng tràn đầy hy vọng về những điều tốt đẹp chưa tới. Câu chuyện của ngày thơ ấu lại thêm một nốt nhạc vui giữa miền quê thanh bình.

Từ khóa: dân không có gạo ăn sao không ăn thịt

Thể loại: Tài chính