2026-03-06
phòng chống bão

Nếu có thể mua được một vé trở về tuổi thơ, tôi sẽ chọn chuyến xe về những ngày hè rực nắng dưới tán cây cổ thụ nơi đầu làng. Ở đó tiếng cười vang lên giòn tan cùng tiếng gậy chạm đất khi chơi trò đánh trận giả, những bước chân trần chạy trên nền đất mát lạnh và bàn tay bé nhỏ thoăn thoắt nhặt những viên bi đủ màu sắc. Tuổi thơ tôi như một thước phim không lời, chỉ có dăm ba câu chuyện kể lấp ló sau ánh mắt tinh nghịch, những lần cha mẹ gọi về ăn cơm rồi lại chạy đi chẳng màng bụi bám hay quần áo lấm lem. Ngày ấy, mọi thứ đều chân thực và giản đơn, không chút bon chen, chỉ có sự hồn nhiên thấm vào từng hơi thở, từng khắc thời gian.

Một vé trở về tuổi thơ chắc chắn sẽ đưa tôi về với tiếng rao của bà bán kẹo kéo, tiếng xẻng leng keng của chú bán kem rong mỗi buổi trưa. Đó là khung cảnh chiều hè khi tôi cùng nhóm bạn trèo lên những tán cây để hái trái chín, bất chấp những trận mắng yêu của bà, của mẹ sau mỗi lần quên không giúp việc nhà. Tuổi thơ tôi còn là những buổi sáng sớm xách đèn đi bắt dế, để rồi tối về tụ tập quanh ngọn đèn vàng xem dế đá kêu chí chóe. Những lo toan chỉ là làm sao giấu mẹ những vết trầy xước sau mỗi lần trèo cây, hay khi bị thương tích vì chơi quá lố. Tất cả ký ức ấy, nếu có thể quay về, tôi chỉ muốn được sống lại một lần thôi.

Và lặng lẽ, tôi nhận ra một vé trở về tuổi thơ không phải là một tấm vé đưa ta về quá khứ, mà chính là những khoảnh khắc ta cho phép mình được sống chậm lại, hồi tưởng về tuổi thơ đẹp đẽ ấy trong tim. Dù cuộc sống đã cuốn tôi đi xa khỏi con đường đất đỏ, xa khỏi tiếng chim hót buổi sáng và ngôi trường nhỏ hiền hòa, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn còn nghe thấy dư âm của quá khứ, tràn đầy yêu thương và thanh bình. Một vé trở về tuổi thơ là tấm vé của hoài niệm, của những gì đẹp nhất mà ai cũng mong giữ mãi trong lòng.

Từ khóa: phòng chống bão

Thể loại: Tài chính