2026-03-21
hoàng văn minh

Cả một đời người, từ thuở tấm bé đến những năm tháng tóc đã ngả màu sương, ai cũng từng ít nhất một lần nghe qua điệu ca cổ vang vọng đâu đó giữa lòng người. Đó có thể là tiếng hát của người mẹ ru con bên chiếc võng vườn quê, cũng có thể là lời thủ thỉ mộc mạc của ông bà kể lại chuyện tình yêu - nghĩa của đời xưa. Ca cổ không chỉ là âm nhạc, nó là một phần máu thịt của miền Nam, gắn bó với dòng sông, cánh đồng và cả nhọc nhằn lẫn nụ cười của biết bao thế hệ. Lời ca vừa da diết lại vừa hoài cảm, mỗi lần cất lên như dòng nước ngọt mát lành chảy vào ký ức, khiến người nghe dù ở nơi đâu cũng cảm thấy lòng mình ấm lại.

Vậy mà có lúc, giữa sự xô bồ của nhịp sống hiện đại, ca cổ dường như bị lãng quên, nhường chỗ cho những âm điệu trẻ trung, sôi động. Nhưng trong tâm tư những người yêu nghệ thuật truyền thống, ca cổ vẫn sống, vẫn neo đậu như bóng cây đa bên đình làng. Họ tự hỏi: Có phải cứ phải xa quê mới thấu được cái sâu lắng của điệu hò, điệu hát ấy? Có những buổi tối, cô đơn trong căn phòng nhỏ nơi thành phố lớn, nghe một câu vọng cổ qua radio, nước mắt cứ thế rơi mà chẳng rõ vì điều gì. Phải chăng, ca cổ không chỉ là để giải trí, mà còn là điểm tựa cho tâm hồn giữa những khắc khoải, bấp bênh của cuộc sống hôm nay.

Giữ gìn và phát triển ca cổ chính là giữ lấy hồn quê, giữ lấy những giá trị tốt đẹp mà cha ông truyền lại. Không chỉ người già, giới trẻ ngày nay cũng cần được tiếp cận, thấm nhuần ý nghĩa của những lời ca, để biết yêu thương, biết trân trọng quá khứ và lan tỏa truyền thống đến tương lai. Các sân khấu cải lương, những chương trình giao lưu, lớp học hát ... đang góp phần hồi sinh sức sống của ca cổ, giúp nhiều người trẻ cảm nhận và tự hào về bản sắc dân tộc. Để rồi mỗi khi câu hát "Đêm khuya nghe tiếng vọng cổ dặt dìu" cất lên, cả không gian như lắng lại, người nghe bỗng thêm gắn bó với quê hương và rộng mở lòng mình hơn với cuộc đời.

Từ khóa: hoàng văn minh

Thể loại: Tài chính