Em như con thú hoang, lạc lõng giữa khu rừng sâu của những cảm xúc không tên. Từng bước chân em khập khiễng, không biết mình nên tiến về phía nào hay chỉ dừng lại giữa bóng tối hun hút bao quanh. Đôi mắt cảnh giác nhìn mọi thứ, luôn sợ hãi trước tiếng động nhỏ nhất, trước những vang vọng xa xăm chẳng rõ hình hài. Có lúc em thấy mình hết sức mạnh mẽ, tự tin cào cấu những nỗi đau vào vỏ ngoài, không cho ai đến gần. Nhưng rồi cũng có lúc, khi màn đêm tĩnh lặng phủ xuống, em yếu mềm tựa một chú nai con, khát khao được ai đó dang tay ôm lấy, dỗ dành và che chở.
Nỗi cô đơn của thú hoang là nỗi cô đơn em từng nếm trải trên hành trình trưởng thành. Không bạn đồng hành, không ai lắng nghe tiếng lòng, em phải tập quen với những lần ngã quỵ mà không ai đỡ dậy. Vết xước trên da như phần ký ức chẳng thể lành, mỗi lần chạm vào lại nhắc nhở về sự tổn thương từng có. Nhưng chính từ trong khắc nghiệt ấy, em học cách bảo vệ bản thân, học cách cảm nhận thế giới bằng tất cả các giác quan nhạy bén, chẳng dễ gì bị đánh lừa. Em hoang dã, bản năng nhưng cũng đầy kiêu hãnh, không dễ khuất phục trước nghịch cảnh và sẵn sàng chiến đấu cho từng điều nhỏ bé mình yêu quý.
Đôi khi, giữa khoảng rừng thưa ánh sáng đó, em cũng mong một ngày sẽ gặp được người hiểu thấu tâm hồn mình – người không coi em như thú hoang đáng sợ, mà nhẹ nhàng đến gần, đủ kiên nhẫn để lắng nghe và chia sẻ. Em tin rằng dù mang dáng dấp của sự cô lập, bên trong em vẫn là trái tim cần được yêu thương và tha thứ. Giống như thú hoang sẽ có ngày được thuần hóa, em cũng hy vọng một ngày nào đó tìm lại chút bình yên cho riêng mình, đủ bình tĩnh buông bỏ những chiếc gai đề phòng và sưởi ấm bản thân bằng tình người dịu dàng.
Từ khóa: nhà văn ngô tất tố
Thể loại: Tài chính