2026-03-08
bệnh viện dã chiến nam sudan

Mùa thu năm ấy, anh với em gặp nhau giữa những cơn gió se lạnh đầu mùa, khi thành phố vừa đổi màu lá, mỗi con đường như được phủ thêm một lớp vàng óng ả lặng lẽ. Hình ảnh em lần đầu tiên xuất hiện trước mắt anh vẫn mãi in sâu trong ký ức, nụ cười tươi trẻ và ánh mắt dịu dàng khiến lòng anh rung động khó tả. Đó là buổi chiều nhẹ nhàng, hai đứa ngồi dưới tán cây sân trường, cùng nhau trò chuyện, chia sẻ về tất cả những ước mơ và dự định tương lai. Không gian như được nhuộm bởi sự tĩnh lặng của mùa thu, chỉ còn lại âm thanh của những chiếc lá khẽ rơi và nhịp đập rộn ràng trong trái tim anh.

Chúng ta đã bước qua những ngày đầu chớm lạnh bằng sự tò mò, háo hức dành cho nhau. Anh nhớ từng câu chuyện em kể, ánh mắt em sáng lên khi nói về gia đình, bạn bè, và cả những dự định lớn lao chưa thành hình. Mùa thu đưa hai tâm hồn xa lạ xích lại gần nhau, để rồi dần trở thành những người bạn tri kỷ. Anh cảm nhận được sự đồng điệu nơi em, trong từng lời nói giản dị và nụ cười ngọt ngào. Những cảm xúc đầu tiên cứ thế lớn dần, cùng với thời gian và mùa lá vàng nối tiếp nhau trôi qua, đánh dấu một khởi đầu đẹp đẽ mà không dễ gì có được thêm lần nữa.

Ký ức về mùa thu năm đó trở thành hồi ức không thể phai nhòa đối với anh. Dẫu sau này, qua bao tháng năm, hai đứa mỗi người một ngả, nhưng cái buổi chiều định mệnh ấy vẫn là miền ký ức đặc biệt. Anh nhớ cái cách chúng ta cười vang bên tiếng gió, ánh chiều tà nhuộm hồng đôi má em, từng khoảnh khắc đều lung linh và chân thật như vừa mới hôm qua. Mùa thu không chỉ là sự giao mùa của đất trời, mà còn là thời điểm linh thiêng đánh dấu cuộc gặp gỡ tình cờ, nơi hai trái tim bắt đầu viết nên câu chuyện của riêng mình. Nếu có thể quay lại, anh vẫn ước được sống lại lần nữa vào mùa thu năm ấy, được gặp em, để yêu thêm một lần nữa.

Từ khóa: bệnh viện dã chiến nam sudan

Thể loại: Tài chính