Năm 199 mấy, cả nước còn nghèo khó, nhiều vùng quê vẫn chưa có điện, internet hay các phương tiện hiện đại. Lúc ấy, mỗi buổi tối, cả gia đình quây quần bên chiếc đèn dầu, ngồi nghe radio hoặc kể chuyện cho nhau nghe. Thanh niên chủ yếu làm nông, lên rừng hái củi, xuống ruộng cấy lúa, còn trẻ con thì bày những trò chơi dân gian như đánh đáo, nhảy dây, trốn tìm,... Thời ấy chưa có điện thoại, máy tính nên chỉ cần một quả bóng được làm từ vỏ bưởi hoặc chiếc cầu lông tự đan cũng khiến lớp trẻ ngày ấy thích thú suốt cả buổi chiều. Những ngày lễ, tết đến, không khí cả thôn xóm đều náo nhiệt, người lớn cùng trẻ nhỏ chuẩn bị gói bánh chưng, trang trí nhà cửa bằng giấy màu thủ công.
Ở thành phố, cuộc sống cũng giản đơn nhưng năng động hơn. Hồi ấy, xe máy là vật quý, ai có được chiếc Honda Cub hay Dream là cả một gia tài. Mỗi sáng, dòng người xếp hàng mua thực phẩm ở các cửa hàng mậu dịch, lâu lâu mới gặp những gánh hàng rong bán bánh mì, kẹo kéo trên phố. Trường học thì bàn ghế cũ, sách vở cũng ít, học sinh phải giữ gìn từng cuốn sách, dùng giấy nháp tận dụng đến khi không còn chỗ để viết mới thôi. Các thầy cô nghiêm khắc nhưng rất tận tình, học sinh đều ngoan ngoãn lễ phép và coi trọng sự học để mong sau này đổi đời. Buổi trưa, lũ trẻ rồng rắn kéo nhau ra sân chơi nhảy dây, đá cầu rồi đi về nhà ăn cơm với cá kho, rau luộc – những món ăn bình dị nhưng chan chứa yêu thương của tuổi thơ.
Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, năm 199 mấy vẫn là thời kì tràn đầy những giá trị nhân văn, tình làng nghĩa xóm và sự gắn kết giữa người với người. Người lớn luôn san sẻ với nhau từng hạt gạo, nhường cơm sẻ áo giúp nhau vượt qua ngày đói. Trẻ con dù quần áo vá chằng vá đụp, chân đất chạy lon ton khắp xóm nhưng tiếng cười lúc nào cũng rộn rã. Bạn bè quây quần cùng nhau chơi những trò dân dã, không quan tâm đến vật chất mà chỉ vui với những điều giản dị. Những ký ức về năm tháng ấy, dù đã xa, vẫn đọng lại trong tâm trí mỗi người như một miền ký ức đẹp đẽ không thể nào quên.
Từ khóa: tình hình covit 19
Thể loại: Tài chính