bài thơ hồ chí minh


Đoạn 1: Từ ngày xưa, người Mường ở Hòa Bình đã sống quây quần bên nhau, cùng dựng nhà sàn, cùng phát nương làm rẫy, cùng nhau đi rừng kiếm măng tre, củi khô. Cảnh vật nơi bản làng yên bình, bốn bề núi non, suối trong róc rách chảy qua chân nhà. Người Mường có tục hái lá dong về gói bánh chưng, gói bánh uôi vào những ngày lễ tết. Mỗi lần đến phiên chợ, trai gái ríu rít lên chợ, mang theo sản vật trao đổi với bà con: nào là mớ cá suối, quả bí đỏ, thúng gạo nếp thơm lừng. Trong những buổi tối tháng ba, cả gia đình quây quần bên bếp lửa, kể cho nhau nghe chuyện cũ, chuyện họ Mường lập bản, giữ đất, giữ rừng.

Đoạn 2: Tiếng Mường ở Hòa Bình dẫu giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Từ trẻ nhỏ đến người già đều nói tiếng Mường, học lời ru của mẹ, học ca dao, tục ngữ. Mỗi mùa hội hè, tiếng hát đúm, hát ví lại vang lên khắp bản trên, làng dưới. Tiếng Mường pha chút nhịp nhàng theo điệu múa sạp, múa xòe, cứ thể truyền từ đời này sang đời khác, như hơi thở, như nhịp tim của người con Hòa Bình. Khi khách từ xa tới, nghe tiếng chào thân mật “kháo a!” liền thấy gần gũi, ấm áp lạ thường. Ngôn ngữ trở thành nét kết nối cộng đồng, lưu giữ văn hóa truyền thống chẳng khi nào phai nhạt.

Đoạn 3: Ngày nay, cuộc sống ở các bản Mường Hòa Bình đã đổi thay, đường làng đã bê tông, trường học cũng khang trang hơn trước. Tuy vậy, tình làng nghĩa xóm vẫn vẹn nguyên như xưa. Nhà nhà cùng giúp nhau dựng nhà sàn, lên nương cấy lúa, thu hoạch ngô khoai. Trẻ con vẫn ríu rít tiếng Mường, chạy nhảy bên gốc cây đa, râm ran gọi bạn. Đêm đến, tiếng tù và, tiếng hát vẫn vọng khắp không gian núi rừng. Người Mường vẫn giữ phong tục cưới xin, lễ hội Lồng Tồng, mừng cơm mới, ghi nhớ ơn tổ tiên, giữ gìn nét đẹp truyền thống từ bao đời.

Từ khóa: bài thơ hồ chí minh

Thể loại: Tài chính

logo

Thư điện tử: vnnews.info

Liên hệ quảng cáo, phát hành: vnnews.info

Báo giá quảng cáo: văn thành công chúa

Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.

Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.

CopyRight vnnews© 2025