Anh nghe mùi hương trên tóc em, thoảng nhẹ như một lời thì thầm trong vô thức. Có lẽ, hương ấy không phải chỉ là của gió, của hoa, mà là sự kết tinh từ những ngày nắng bên nhau, từ những chiều khép lại dưới tán cây xanh. Mỗi sợi tóc dài khi em nghiêng đầu qua, mang theo cơn transfusion của một thời dịu dàng đã lẩn khuất đâu đó giữa nhịp sống tấp nập. Anh tự hỏi, liệu có thể giữ lấy ngọn gió ấy vĩnh viễn, để mỗi lần em gần bên, thế giới xung quanh dù bừa bộn đến đâu vẫn nhường chỗ cho một khoảng dịu êm riêng mình anh.
Mỗi sáng em đi về, tiếng bước chân khe khẽ hòa với mùi hương trên tóc lấp ló dưới vành mũ rộng. Hình bóng ấy trở thành một thói quen nao lòng, như thể anh nợ em một cái nhìn đầy trìu mến mỗi khi gió sớm lướt qua rặng cây. Anh bắt gặp mình đắm chìm giữa muôn vàn thanh âm nhưng chỉ lưu giữ duy nhất mùi hương tóc, thứ mùi hương không thuộc về riêng một loài hoa, một ngọn lá nào. Nó tồn tại trên mái tóc em, giữa vùng trời trong veo, và chỉ dành cho những ai biết tìm kiếm sự bình yên trong ánh mắt nhau.
Tóc em như khoác lên mình câu chuyện của tuổi trẻ–hơn cả một chất thơ, hơn cả một nét hoài cổ. Hương ấy không chỉ là xúc cảm thoảng qua mà là thứ neo giữ ký ức. Có đôi lúc, mùi hương ấy in dấu trên những ngón tay anh, len lỏi vào từng kỷ niệm tưởng đã phai mờ. Đó là dư vị tình yêu, là sự tiếp nối từ những ngày tháng của hai chúng mình. Anh nhận ra, chỉ với một chút hương trên tóc em, cả thế giới trở nên dịu dàng, và trái tim anh nguyện nhắc mình luôn nhớ về điều nhỏ bé ấy–như một phép màu âm thầm giữ lại sắc thái yêu thương trong đời.
Từ khóa: điểm chuẩn đại học y hải phòng 2023
Thể loại: Tài chính