2026-02-25
thuyết minh bảo tàng dân tộc học việt nam

Là thi sĩ, nghĩa là ru với gió. Đó là khi tâm hồn mình thả trôi theo những tường vân phiêu bồng, để ý niệm và cảm xúc xô dạt trên nhịp điệu của trời đất. Thi sĩ không chỉ nghe thấy mọi thanh âm trong cuộc sống bằng đôi tai trần tục, mà còn biết lắng đọng và thẩm thấu qua lớp sương mỏng của tâm tưởng. Từng câu chữ là những chiếc lá bay xa, mang lại sự giao cảm giữa cái hư và cái thực, giữa nỗi buồn và niềm vui, giữa cõi người và cõi thơ. Một chuyến “ru” cùng gió, nhưng cũng là một cuộc hành trình tìm về sâu thẳm nhất của con người, nơi mọi rung động đều hóa thành ngôn từ.

Ru với gió là gửi trao cho thiên nhiên mọi u hoài và say mê của nhân thế, để gió cuốn đi những day dứt chưa thành, trả lại một khoảng lặng yên trên chiếc đàn lòng người. Khi ấy, thơ không chỉ là lời nói mà còn là hơi thở, là tiếng thì thầm nhẹ nhàng bên hiên nhà trong chiều muộn. Thi sĩ cũng vì thế mà sống, bởi chỉ có bao la đất trời và hợp diễn của bốn mùa mới có thể làm dịu mát được những giấc mơ hồng, những khắc khoải mãi mãi nằm trong trái tim mỗi người. Ru với gió là biết rung động tận cùng với ánh sáng đời thường, biết để cho mọi lo âu tan biến vào vô hình, thành một “khúc hát” cho sợi nhớ sợi thương.

Bởi thế, chẳng có gì mong manh hơn tình cảm của thi sĩ và cơn gió. Gió đến và đi tự nhiên, thơ vang lên và lắng xuống trong tâm tưởng. Thi sĩ luôn mong được đồng hành với gió, ấy là đồng hành với điều bất định, với nỗi cô đơn nhưng cũng là với hạnh phúc tột cùng khi bắt gặp một tia nắng cuối ngày. Thi sĩ không sáng tạo ra thế giới, mà ru thế giới vào giấc mơ đẹp hơn, yêu hơn và bao dung hơn. Lời thơ là những tiếng vọng dịu nhẹ, lay gọi con người về lại với chính mình, để rồi qua mỗi cơn gió, ta lại tự hỏi: mình đã sống hết mình với cảm xúc chưa, đã thật sự ru được nỗi đau, niềm vui theo gió bay về phía vô biên chưa?

Từ khóa: thuyết minh bảo tàng dân tộc học việt nam

Thể loại: Tài chính