Hà Nội, mảnh đất nghìn năm văn hiến, luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho bao câu ca dao thấm đẫm tình người và hương vị cổ kính. Trong lòng phố cổ, tiếng rao quà bánh chan hòa gió sớm, từng ngõ nhỏ như đưa ta trở về miền ký ức bình yên, nơi “Dòng sông Tô lịch uốn quanh, êm đềm ru bóng hàng cây xanh rì.” Qua từng thế hệ, ca dao về Hà Nội vẫn mộc mạc in sâu trong tâm trí: “Ai ra xứ Bắc mà coi, vườn hoa tháp bút bên trời rạng đông,” nhắc nhớ về những biểu tượng bất biến của phố phường, gắn với niềm tự hào truyền thống và nét đẹp thủ đô thanh lịch.
Những câu ca dao mộc mạc kể về phố phường, con người Hà Nội thật dung dị mà thân thương. Đó là hình ảnh cô gái tưới nước Hồ Gươm trong buổi tinh mơ, người bán hàng rong gánh cả phố chiều trên vai, hay giọng nói nhẹ nhàng, nụ cười thân thiện của người dân đất Kinh kỳ: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An.” Ca dao như một khúc hát ru nâng niu tâm hồn người con Hà Nội bao lứa tuổi, dạy ta gìn giữ phẩm chất tốt đẹp, sống trọn nghĩa tình và tự hào về miền đất tổ tiên.
Đi qua những nhộn nhịp đổi thay của phồn hoa đô thị, ca dao về Hà Nội vẫn lắng đọng đơn sơ, nhắc nhở người con đất Bắc về cội nguồn: “Tháp Rùa soi bóng nước trong, tiếng chuông Trấn Quốc ngàn năm vọng về.” Dẫu cuộc sống có bộn bề, vòng quay hiện đại, thì trong mỗi nhịp sống Hà thành, ca dao lại vang lên như lời nhắc, giữ lấy nét đẹp thanh tao, sự thủy chung và niềm tin son sắt vào quê hương. Hà Nội trong ca dao chính là một linh hồn bất diệt, nơi quá khứ và hiện tại cùng hòa quyện dưới mái hiên thời gian.
Từ khóa: tt đồng đăng
Thể loại: Tài chính