2026-03-16
thơ xuân hương

Thanh Hà, một vùng quê nằm bên bờ sông nhỏ, là nơi chôn nhau cắt rốn của Nhiếp Thị. Cuộc sống ở đây lặng lẽ trôi qua từng ngày trong tiếng mái chèo khua nước và những cánh đồng lúa xanh mướt mắt. Đối với Nhiếp Thị, mọi ngõ ngách của Thanh Hà đều gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ. Cô thường nhớ về những buổi chiều chăn trâu, khi bóng mặt trời nhòe sau tán cây đa già, tiếng cười trẻ thơ vang vọng trên bãi đất trống. Thanh Hà trong ký ức của cô không chỉ là quê hương mà còn là điểm tựa tâm hồn mỗi lần thấy mệt mỏi với cuộc sống náo nhiệt nơi thành phố.

Không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên, Thanh Hà còn nổi bật với con người chân chất, giàu tình nghĩa. Dẫu có đi xa, Nhiếp Thị vẫn luôn nhớ về dáng mẹ lom khom dưới sương sớm, đôi bàn tay chai sần chăm chút cho từng luống rau ngoài vườn. Tình cảm gia đình cùng tình làng nghĩa xóm trở thành động lực giúp cô vững vàng trên đường đời. Những buổi họp chợ, trò chuyện rôm rả của người dân nơi đây đã nuôi dưỡng trong Nhiếp Thị lòng yêu quê sâu sắc, cùng ước mong một ngày có thể trở về đóng góp sức mình cho Thanh Hà ngày một đổi mới hơn.

Tuy mang trong mình nhiều nỗi băn khoăn về tương lai, Nhiếp Thị chưa bao giờ ngừng hướng về quê hương với tất cả niềm tưởng nhớ và hy vọng. Cô tin rằng dù thời gian trôi nhanh đến đâu, tình yêu dành cho Thanh Hà vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Từng con đường đất, từng dòng sông nhỏ đều lưu giữ dấu chân tuổi thơ, trở thành nguồn động viên lớn lao giúp cô vượt qua nghịch cảnh. Đối với Nhiếp Thị, Thanh Hà không chỉ là nơi sinh ra mà còn là điểm tựa tinh thần, là nơi cô luôn muốn trở về sau mỗi chuyến đi xa.

Từ khóa: thơ xuân hương

Thể loại: Tài chính