Ngày nọ, tại một ngôi làng nhỏ, có một ông lão nổi tiếng với biệt tài “biết tuốt.” Bất cứ chuyện gì trong làng, ông đều bình luận rôm rả. Một hôm, làng tổ chức thi đố vui, phần thưởng là một cái nồi đất xinh xắn. Cậu bé Tí, nổi tiếng nghịch ngợm, liền đưa ra câu hỏi khó: “Cái gì sáng dậy đi bằng bốn chân, trưa đi bằng hai chân, tối lại đi bằng ba chân?” Ai nấy đều cười ồ khi nghe câu quen thuộc. Ông lão vội giơ tay: “Đó là… xe đạp của tôi! Sáng tôi tập thể dục, dắt nó đi, là bốn chân. Trưa tôi đi xe, đủ hai bánh. Chiều về gãy càng, tôi lấy gậy chống, thành ba chân!” Mọi người lăn ra cười, nhưng hội đồng vẫn trao giải cho ông vì chưa từng nghe đáp án nào sáng tạo đến thế.
Từ hôm ấy, trong làng lan truyền câu chuyện “xe đạp ba chân” của ông lão. Bọn trẻ con cứ chiều đến lại tụm nhau chế tranh xe đạp, vẽ thêm cây gậy làm “chân thứ ba.” Các bà các cô thì khoe mỗi khi gặp sự cố với chiếc xe lý do “học theo cụ.” Một ngày, cậu Tí nghịch ngợm lại giả bộ té ngã, kêu: “Mẹ ơi, con phải đi học kiểu ông lão thôi, chân con bị đau nên cần thêm cái nạng mới đúng mốt!” Làng bỗng đông vui hẳn lên vì từ chuyện dí dỏm đó, mọi người ai cũng dễ dàng tìm thấy tiếng cười dù cuộc sống vẫn còn nhiều lo toan.
Chuyện đến tai trưởng thôn, ông quyết định trích kinh phí xây một sân chơi nhỏ với bức tượng xe đạp ba chân làm biểu tượng hài hước cho làng. Ai đi qua cũng phải mỉm cười trước ý tưởng độc đáo này. Từ đó, làng không chỉ nổi tiếng với những trò đùa duyên dáng mà còn trở thành nơi nhiều người ghé thăm chỉ để được nghe kể đi kể lại câu chuyện “xe đạp ba chân,” nhắc nhở rằng hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là biết cười với cuộc đời và cùng nhau sẻ chia niềm vui nhỏ bé hằng ngày.
Từ khóa: tham luận công đoàn về phong trào thi đua
Thể loại: Tài chính