Nơi xứ lạ quê người, lòng người thường chất chứa biết bao cảm xúc khó gọi thành tên. Thoạt đầu là sự háo hức, mong mỏi được khám phá những điều mới lạ, từ cảnh vật đến con người, từ món ăn đến lối sống. Nhưng rồi, theo năm tháng, cảm giác xa quê cứ len lỏi vào từng giấc ngủ, khiến mỗi buổi chiều tà đều phảng phất nỗi nhớ nhà da diết. Những con phố đông đúc bỗng trở nên lạ lẫm, tiếng nói cười của người bản xứ nghe vừa gần lại vừa xa. Giữa dòng chảy tấp nập ấy, nỗi cô đơn của người tha hương càng thêm sâu sắc, nhất là khi chợt nhìn thấy bóng dáng ai đó quen quen hay nghe một bài hát gợi nhắc miền đất cũ.
Xa quê, người ta thường tự nhủ phải mạnh mẽ để thích nghi và hòa nhập. Dẫu vậy, đôi lúc cảm giác bất lực vẫn ùa về, đặc biệt khi gặp khó khăn mà không có gia đình bên cạnh. Ở xứ người, mọi thứ đều phải tự lo liệu, từ những việc nhỏ nhặt như nấu ăn, giặt giũ cho đến đối mặt với những biến cố lớn của cuộc đời. Chính những thử thách ấy khiến mỗi người trưởng thành và cứng cáp hơn. Tuy thế, trong sâu thẳm tâm hồn, ai cũng mong có ngày được trở về vòng tay ấm áp của quê hương, nơi có những người thân yêu sẵn sàng chia sẻ vui buồn và chở che qua bão giông cuộc sống.
Mỗi lần ngắm nhìn bầu trời ở nơi đất khách, lòng tôi lại dấy lên những suy tư miên man về quê hương. Dường như dù đi tới chân trời góc bể, hình bóng quê hương vẫn in đậm trong tâm trí, gắn liền với tuổi thơ, với những ngày tháng vô lo vô nghĩ. Ở nơi xứ lạ, những giá trị truyền thống gia đình, tình làng nghĩa xóm lại càng trở nên quý giá và đáng trân trọng. Điều này thôi thúc tôi không ngừng phấn đấu, hy vọng một ngày nào đó sẽ mang được chút gì đó tốt đẹp trở về báo đáp đất mẹ thiêng liêng, nơi luôn rộng vòng tay chờ đón những đứa con xa xứ trở về đoàn tụ.
Từ khóa: năng suất chất lượng
Thể loại: Tài chính