2026-03-17
cảng quy nhơn

Đoạn 1: Mẹ Cám, với dáng vẻ đanh đá và ánh mắt nghiêm khắc, chậm rãi tiến lại gần chỗ Tấm đang quét nhà, giọng nói the thé vang lên: "Tấm, công việc nhà này không phải của con sao? Sao sáng đến giờ còn chưa xong mà đã ngồi mơ mộng gì vậy? Cám vừa mới đi bắt tép về mà con cũng chẳng giúp được gì. Ở trong cái nhà này, nếu không chăm chỉ thì chỉ có nước nhịn đói thôi, nhớ rõ chưa?" Tấm cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt chiếc chổi, nhỏ nhẹ đáp lời: "Dạ, con xin lỗi mẹ, con làm liền đây ạ." Trong ánh mắt của Tấm hiện lên nỗi buồn tủi, nhưng cô vẫn cố kìm nước mắt, tiếp tục công việc, lòng thầm ao ước một ngày nào đó cuộc sống sẽ bớt bất công hơn.

Đoạn 2: Cám bước vào gian bếp, nhìn thấy Tấm đang lúi cúi vo gạo. Cô ta vờ dịu dàng nói: "Chị Tấm ơi, mẹ bảo ai bắt được nhiều tép nhất thì được thưởng đấy! Chị cùng em thi nhé, xem ai giỏi hơn nào." Tấm hơi lưỡng lự, rồi cũng miễn cưỡng cười: "Em muốn thi thì chị theo, nhưng nhớ là phải chơi công bằng nha." Nghe xong, Cám nhoẻn miệng cười nham hiểm, vừa nghĩ ra một kế hay. Đợi khi Tấm mãi mê bắt tép ở cuối đồng, Cám nhanh tay trút hết tép của chị vào giỏ mình rồi chạy về nhà khoe với mẹ. Còn Tấm, khi trở lại, chỉ còn trơ chiếc giỏ không, buồn bã tự trách mình cả tin, nhưng vẫn lặng lẽ quay về, chẳng nói lời nào.

Đoạn 3: Sau khi bị mẹ con Cám bắt ép phải ở nhà làm vô số việc nặng nhọc, Tấm ngồi thu mình nơi góc bếp, kéo tà áo lau nước mắt, miệng thỏ thẻ: "Cha ơi, mẹ ơi, sao đời con lại khổ thế này? Con chỉ mong được sống hạnh phúc, bình yên như những người khác thôi. Nhưng từng ngày trôi qua, lòng con càng thêm tuyệt vọng…" Bất ngờ, bà Tiên hiện ra trong làn khói trắng, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai Tấm, an ủi: "Con ngoan, ở hiền sẽ gặp lành. Hãy cứ cố gắng, rồi điều tốt đẹp sẽ đến. Đừng buồn nữa, con nhé." Tấm ngước đôi mắt ngấn lệ, cảm nhận trong tim một niềm hy vọng nhỏ nhoi bắt đầu thắp sáng.

Từ khóa: cảng quy nhơn

Thể loại: Tài chính