Đôi khi tôi tự hỏi chính mình là ai, giữa dòng chảy bộn bề những suy nghĩ và cảm xúc thoáng qua từng ngày. Có khoảnh khắc tôi cảm giác mình như một kẻ quan sát, đứng ngoài mọi chuyển động, lặng lẽ ghi lại những thay đổi, những câu chuyện được kể dưới lớp vỏ im lìm của thời gian. Rồi lại có lúc, chính tôi trở thành nhân vật, bị cuốn vào một dòng xoáy không thể dừng lại, không kiểm soát được nhịp đập của trái tim hay ý chí của bản thân. Sự mâu thuẫn đó khiến tôi luôn nghi ngờ về tính duy nhất của mình: phải chăng sự độc đáo chỉ thật sự tồn tại khi ta nhận biết và chấp nhận từng nét riêng của bản thân, dẫu chúng có khác biệt hướng xuôi hay nghịch dòng tư tưởng chung quanh.
Có ai chưa từng băn khoăn rằng những mong muốn của mình liệu có phải là sự phản chiếu từ xã hội hay một nỗi khao khát xuất phát sâu thẳm trong lòng? Tôi đã không ít lần cố gắng phân biệt giữa điều mình thích thật sự và điều mình được kỳ vọng sẽ thích. Cuộc sống như một màn trình diễn không lời, nơi mỗi người khoác lên mình vô vàn lớp mặt nạ để vừa phù hợp vừa chống lại vô số ánh nhìn soi xét. Tôi lặng lẽ bước đi trên con đường riêng biệt, đôi mắt hướng về những điều xa xôi, nhưng cũng không tránh được những bước chân chập chững cần thử nghiệm, cần vấp ngã để cảm nhận ý nghĩa sâu sắc của sự trưởng thành. Đó là những lúc tôi nhận ra, sự độc nhất không nằm ở thái độ khác biệt với người khác mà nằm ở khả năng lắng nghe tận cùng chính mình.
Vượt qua mùa đông câm lặng, tôi học cách đối diện với những nỗi sợ trong tâm trí – nỗi sợ bị bỏ lại, nỗi sợ không đủ tốt, nỗi sợ đánh mất bản thân. Những nỗi sợ ấy đôi khi dường như lớn hơn cả thế giới, chìm đắm mọi giấc mơ và cuốn trôi hy vọng. Nhưng rồi tôi hiểu rằng không ai thật sự cô đơn nếu còn niềm tin vào giá trị bản thân và lý tưởng trong tâm hồn. Khi ấy, cái độc nhất hiện lên rực rỡ trong từng hành động nhỏ bé và từng quyết định lớn lao – không cần sự thừa nhận, không cần tiếng vỗ tay. Chỉ khi thật sự sống là chính mình, tôi mới khẳng định ý nghĩa của sự độc thoại độc nhất: chính là lời tự nhắc cho chính mình, kiên trì bước tiếp trên con đường duy nhất chỉ dành cho tôi.
Từ khóa: thuyết mình về món vịt quay lạng sơn
Thể loại: Tài chính