Thái sư là một chức quan cao cấp trong hệ thống chính quyền phong kiến Việt Nam, xuất hiện từ thời Lý và Trần cho đến những triều đại sau này. Vị trí Thái sư thường được dành cho người có vai trò, uy tín đặc biệt trong triều đình, là bậc trưởng lão hoặc nhà chính trị lão luyện, nắm giữ quyền lực chỉ đứng sau vua. Chức Thái sư không chỉ mang ý nghĩa về mặt nghi lễ mà còn có ảnh hưởng trực tiếp tới các quyết sách lớn của quốc gia, phụ giúp vua trong việc điều hành đất nước, xét duyệt các chính sách và đối nội, đối ngoại. Những người đảm nhận chức vụ này thường là những nhân vật xuất sắc, từng kinh qua nhiều vị trí trọng yếu, có công lao lớn đối với triều đại hoặc hoàng tộc.
Trong lịch sử, chức Thái sư đôi khi còn được gọi là "phụ chính đại thần", có thể tạm thời thay quyền vua cai quản triều chính khi vua chưa trưởng thành hoặc gặp biến cố. Khi đó, Thái sư phải là người liêm chính, đạo hạnh và tài năng, được lòng cả triều thần lẫn dân chúng, để bảo đảm sự ổn định và phát triển của đất nước. Các Thái sư nổi tiếng như Lê Văn Thịnh, Trần Thủ Độ đã để lại dấu ấn đậm nét trong lịch sử Việt Nam, góp phần quan trọng vào việc xây dựng nền tảng pháp luật, củng cố vương quyền, chống lại các thế lực đối lập. Tuy nhiên, quyền lực lớn lao cũng tạo nên sự cạnh tranh, nên người giữ chức Thái sư luôn phải đề phòng sự dòm ngó từ các phe phái trong triều.
Tùy từng triều đại và hoàn cảnh lịch sử, quyền hạn cụ thể của Thái sư có thể thay đổi nhưng nhìn chung, đây là biểu tượng của sự tập trung trí tuệ, đức độ và sức mạnh chính trị bên cạnh ngai vàng. Chức vụ này thể hiện rõ nét truyền thống trọng dụng nhân tài của các triều đại phong kiến Việt Nam, vừa vinh dự vừa gắn liền trách nhiệm lớn lao trước vận mệnh quốc gia. Vai trò của Thái sư góp phần gìn giữ kỷ cương phép nước, đảm bảo cho sự nối tiếp liên tục của triều đại qua từng giai đoạn thăng trầm của lịch sử.
Từ khóa: cứu bé trai đồng tháp
Thể loại: Tài chính