Tháng Giêng âm lịch, trời rét đài, từng cơn gió lạnh cứ se sắt quấn quanh các nẻo đường làng quê. Sáng sớm, khi mặt trời còn e ấp sau lớp mây xám, khói bếp nhẹ bay lên từ mái nhà tranh, làm ấm lại không gian giá buốt ngoài sân. Tiếng chim nhỏ hót trên cành xoan trơ lá phảng phất như gửi lời nhắc về mùa xuân đang cựa mình trong gió lạnh. Người lớn khoác thêm áo dày, trẻ nhỏ đá chân chạy lăng xăng trên lối đá rêu xanh, miệng mỉm cười giòn tan, lòng hào hứng chờ mong một năm mới với bao hy vọng.
Rét tháng Giêng không đơn thuần chỉ là cái lạnh cắt da cắt thịt mà còn xen lẫn vị ngọt ngào của sự sum vầy bên bữa cơm đoàn viên, của những lời chúc thân thương ngày đầu năm. Cảnh vật chìm trong sắc xám dịu dàng, cỏ cây như thu mình lại, chuẩn bị cho sức sống mới bung tỏa khi xuân về. Tiếng trống hội từ xa vọng lại mỗi sớm, thỉnh thoảng có tiếng cười rôm rả của các cụ bà ngồi bên bếp lửa hồng kể chuyện đất trời ngày Tết, mang lại nét bình yên đặc biệt cho không gian làng xóm giữa mùa đông chưa phai. Tháng Giêng ở đó, thấm đượm trong từng hơi thở, từng lời nói và cả những điều giản dị nhất của quê hương.
Dẫu rét đài ghé qua, mặt người vẫn rạng rỡ niềm vui. Đâu đó trên con đường quê, hoa đào len lỏi hé nụ hồng trong vườn sau nhà, báo hiệu mùa mới sắp sửa bắt đầu. Rét tháng Giêng như thử thách nhưng cũng là sự khởi đầu đầy hứa hẹn, hun đúc thêm nghị lực và tình thân. Những ngày đông đó, khi trở về ngôi làng, ta cảm nhận sâu sắc hơn sự gắn bó giữa con người với thiên nhiên, hiểu rằng chính cái lạnh ấy đã làm nên hương vị riêng biệt cho miền quê vào mỗi độ tháng Giêng. Những câu chuyện về rét đài sẽ còn vấn vương mãi trong ký ức, cùng với sắc xuân dìu dặt ùa về trên mọi nẻo đường tuổi thơ.
Từ khóa: cuộc thi vẽ tranh về an toàn giao thông
Thể loại: Tài chính