2026-02-26
phạm văn dương

Hương vị quê nhà luôn gợi nhắc trong tôi những ký ức tuổi thơ bình dị và hạnh phúc. Mỗi lần trở về quê, tôi lại được đắm chìm trong không gian quen thuộc của làng xóm yên bình, nơi mùi lúa mới thoang thoảng trong gió, tiếng chim hót ríu rít trên những tán cây và khói bếp chiều lan tỏa khắp con ngõ nhỏ. Ấn tượng đậm sâu nhất về quê hương chính là những món ăn dân dã do mẹ nấu – từ bát canh cua đồng thơm nồng ruộng lúa, đến đĩa cá kho tộ đậm đà cùng nồi cơm nóng hổi. Những nguyên liệu đơn giản, tươi ngon được mẹ chế biến qua bao bàn tay khéo léo đã tạo nên những món ăn chứa đầy tình yêu thương và sự gắn bó.

Không chỉ có thức ăn, hương vị quê nhà còn là mùi hương của đất sau cơn mưa, làn gió mát lành thổi qua hàng tre, là vị ngọt mát của trái cây vườn như ổi, xoài, nhãn... Tôi còn nhớ mỗi buổi sáng mùa hè, bà thường chuẩn bị cho tôi một ly nước chè xanh thơm dịu, vừa uống vừa nghe bà kể chuyện cổ tích. Chính những phút giây bình yên ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn lên trong sự trân trọng những giá trị giản đơn và tình cảm gia đình ấm áp. Quê hương trở thành chốn đi về bất diệt, là nguồn động lực để tôi không ngừng cố gắng và vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Mỗi khi sống xa nhà, chỉ cần nhắm mắt lại, tôi như được tận hưởng lại tất cả những hương vị thân thuộc ấy. Dẫu thời gian có trôi đi và tôi ngày càng trưởng thành, nhưng dư vị quê hương luôn vẹn nguyên, trở thành hành trang quý giá mang theo suốt cuộc đời. Nó hun đúc trong tôi lòng biết ơn và niềm tự hào về nguồn cội. Hương vị quê nhà không chỉ là cảm nhận của vị giác mà còn là sự cảm nhận sâu sắc bằng cả trái tim, là bản hòa tấu của tất cả những gì thanh bình, gần gũi và thiêng liêng nhất.

Từ khóa: phạm văn dương

Thể loại: Tài chính