Trụ Vương, vị quân chủ cuối cùng của nhà Thương trong lịch sử Trung Quốc, được nhắc đến như một hình ảnh ngã vi điển hình của một bạo chúa say mê quyền lực và xa hoa. Suốt triều đại của mình, Trụ Vương không chỉ nổi tiếng bởi sự tàn ác với dân chúng mà còn bởi những thú vui hoang phí, tận hưởng giàu sang nơi cung điện Lộc Đài. Ông xây dựng các công trình xa hoa, tổ chức yến tiệc liên miên, dùng rượu và gái đẹp mà quên đi cuộc sống lầm than của muôn dân. Sự ngã vi của Trụ Vương thể hiện rõ khi ông coi thường lời khuyên của các trung thần, khiến lòng người ly tán và chính quyền mục ruỗng.
Trước sự suy đồi của Trụ Vương, xã hội nhà Thương rơi vào cảnh hỗn loạn, tài nguyên kiệt quệ, đời sống nhân dân ngày càng cơ cực. Một trong những điểm nổi bật về sự ngã vi của Trụ là sự đối xử tàn nhẫn với những người phản đối hoặc trái ý mình. Ông không ngần ngại trừng phạt các đại thần trung thực, thậm chí dùng hình thức khủng khiếp như “bào lạc” – tra tấn bằng cách nướng người trên đồng, khiến nhiều người kinh hãi và căm phẫn. Những tác phẩm văn hóa dân gian sau này khắc họa Trụ Vương như biểu tượng của một vị vua mất hết nhân tâm, đẩy đất nước đến bờ vực diệt vong.
Cuối cùng, hành động và chính sách hà khắc của Trụ Vương đã tạo ra sự bất mãn sâu sắc trong dân chúng, trở thành lý do trực tiếp dẫn đến sự sụp đổ của nhà Thương dưới tay Chu Vũ Vương. Sự thất bại của Trụ Vương không chỉ mang ý nghĩa kết thúc một triều đại mà còn là bài học cay đắng về hậu quả của quyền lực bị lạm dụng và sự ngã vi của kẻ đứng đầu. Hình ảnh Trụ Vương mãi lưu lại trong lịch sử như một biểu tượng cảnh báo về nguy cơ của sự xa hoa, độc đoán và coi thường đạo làm vua, để lại dấu ấn sâu sắc trong ký ức dân tộc và tư tưởng về chính trị của người Á Đông.
Từ khóa: an ninh phi truyền thống
Thể loại: Tài chính