2026-03-28
phụ tùng máy nổ

Đoạn 1: Hỡi ôi! Trời đất nổi cơn lôi đình, giữa cảnh bão tố mịt mù, lòng người nghiêng ngả trước vận nước điêu linh. Giặc Tây hung hăng, xua quân tràn tới, bao dân lành mất cảnh yên vui, sống trong lo sợ từng ngày. Thế nhưng, nơi Cần Giuộc nhỏ bé, lại có những nghĩa sĩ áo vải, tay cày tay cuốc, vốn quen gió đồng, sương sớm, thế mà khi nghe tiếng gọi cứu nước, liền gác cuốc, buông cày, chẳng ngại hiểm nguy, chẳng sợ đao to súng lớn. Những người dân chất phác ấy, chưa từng tập trận rèn binh, chỉ biết khí khái làm người; chưa từng kinh qua trận mạc, chỉ mang lòng yêu nước sâu sắc. Một tấc đất quê hương đành vị quốc hy sinh, một trái tim son sắt gửi lại cùng sông núi.

Đoạn 2: Ôi! Khí phách lẫm liệt của nghĩa sĩ Cần Giuộc sáng như sao trời, mãnh liệt như sóng gió biển Đông. Khi giặc tới gần, trong thôn xóm vang lên hồi chuông cảnh báo, tim các nghĩa sĩ liền đập mạnh, mắt nhìn về phía địch không chút run sợ. Trong tay chỉ có dao phay, đòn gánh, giáo mác, những vật dụng quen thuộc nơi đồng ruộng. Đáp lại đạn súng Tây, gang thép của kẻ xâm lăng, họ vẫn xông lên, lòng dạ bền chắc như thành đồng núi đá. Mỗi bước chân lao tới đều trở thành tiếng nói của non sông, như thể đất trời cũng rung chuyển theo bước chân quyết tử ấy. Máu đỏ nhuốm đất quê, thân xác nằm lại trên bờ ruộng, tinh thần nghĩa sĩ hóa vào lịch sử nước Nam muôn đời bất tử.

Đoạn 3: Thương thay! Các nghĩa sĩ Cần Giuộc tuy đã khuất bóng, nhưng tiếng thơm còn lưu truyền mãi. Sự hy sinh oanh liệt của những người dân thường đã viết nên trang sử vàng chói lọi, đánh thức lòng yêu nước của bao thế hệ về sau. Núi sông ghi nhớ, nhân dân tưởng niệm, muôn câu văn tế khắc sâu tình cảm và lòng tiếc thương. Dưới ngọn cờ tự do, bóng dáng các nghĩa sĩ như vẫn còn đi lại đâu đây, cổ vũ, động viên người dân tiếp tục đấu tranh vì một Việt Nam rạng rỡ. Hồn thiêng sông núi quy tụ về Cần Giuộc, xin dâng nén hương lòng, xin nghiêng mình bái biệt các anh hùng, cho tinh thần yêu nước mãi bất diệt cùng đất trời.

Từ khóa: phụ tùng máy nổ

Thể loại: Tài chính