Biển và em, hai hình ảnh thân thương luôn song hành trong ký ức của tôi mỗi chiều hoàng hôn buông xuống. Mỗi lần sóng vỗ bờ, tôi lại nhớ đến ánh mắt biết cười của em, trong trẻo như bầu trời xanh không một gợn mây. Trên bãi cát, em thong dong dạo bước, dáng vẻ nhẹ nhàng pha chút tinh nghịch khiến biển cũng phải gợn lên những đợt sóng dịu dàng âu yếm. Đối diện trước biển rộng lớn, tôi thấy lòng mình nhỏ bé nhưng cũng đủ can đảm để nắm lấy tay em, như muốn giữ chặt phút giây bình yên giữa muôn trùng gió mặn và khúc hát rì rào của đại dương.
Có lẽ bởi vậy mà tình yêu trong tôi cũng giống như biển cả: chân thành, rộng mở và không bao giờ khép lại. Biển trở thành chứng nhân lặng lẽ cho những câu chuyện chỉ còn vang vọng qua tiếng trả lời của gió và những vết chân loang lổ trên cát. Em đã mang đến cho tôi sự dịu dàng, cùng niềm tin rằng đôi khi cuộc đời chỉ cần lặng nhìn một người và một khoảng trời xanh cũng là đủ đầy. Biển thật rộng và em thật gần, giữa mênh mông ấy, tôi chợt nhận ra đôi lúc hạnh phúc chỉ nằm ở một ánh mắt, một bàn tay nắm khẽ hay một tiếng cười vang động biển trời.
Đêm xuống, biển và em cùng chìm vào bản tình ca bất tận. Tôi thích ngồi lặng im bên nhau, lắng nghe sóng vỗ đều nhịp như trái tim thổn thức. Ánh trăng dát bạc trên mặt nước lung linh, phủ kín những nỗi niềm chưa nói, để rồi em khẽ tựa vai tôi, hơi ấm truyền đi nhẹ như cơn gió thoảng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi buồn vui, toan tính ngoài kia đều tan biến. Chỉ còn lại biển, em, và tôi, trọn vẹn một thế giới bình yên giản dị mà thi vị dường như không gì có thể chia lìa.
Từ khóa: game hàng xóm tinh nghịch
Thể loại: Tài chính