2026-02-24
phật di lạc núi cấm

Bức tranh tôi muốn vẽ là một buổi chiều yên bình nơi làng quê Việt Nam, khi mặt trời đang dần khuất sau những rặng tre xanh. Trên con đường đất quanh co, vài người nông dân lặng lẽ trở về nhà sau ngày lao động vất vả, trên vai vẫn vác gánh lúa vàng óng. Những đứa trẻ tung tăng nô đùa bên bờ ao, tiếng cười trong trẻo vang vọng hòa quyện cùng tiếng chim ríu rít buổi hoàng hôn. Xa xa là dòng sông nhỏ êm đềm uốn lượn qua xóm làng như một dải lụa mềm mại, phản chiếu ánh nắng cuối ngày vàng rực.

Ở góc bên phải của bức tranh là những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm nép mình dưới bóng cây đa cổ thụ. Khói lam chiều bay lên từ những bếp củi nhỏ, tạo nên không gian ấm áp và thân thuộc. Người mẹ ân cần gọi đàn con về ăn cơm, ông lão thong thả ngồi câu cá trên bờ ao, gương mặt hiền hậu hiện lên nét hài lòng an nhiên. Khung cảnh ấy gợi nhớ đến tuổi thơ bình dị, những khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn và sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên.

Màu sắc chủ đạo trong tranh là sắc vàng của lúa, của mặt trời sắp lặn, xen lẫn sắc xanh tươi mát của cây cối và nền trời đỏ cam. Đường nét uyển chuyển của con sông, bóng dáng mềm mại của hàng cây, và những nét vẽ khỏe khoắn của người lao động tạo nên tổng thể hài hòa, sống động. Bức tranh không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của cảnh quê mà còn tôn vinh đức tính cần cù, tình cảm gia đình và tình yêu quê hương sâu sắc của con người Việt Nam.

Từ khóa: phật di lạc núi cấm

Thể loại: Tài chính