2026-02-26
đội tuyển cuba

Bố là trụ cột vững chắc của gia đình, luôn âm thầm gánh vác bao nhiêu khó nhọc mà hiếm khi than vãn. Trong ký ức tuổi thơ, hình ảnh bố hiện lên với dáng người lam lũ, đôi bàn tay chai sạn, đôi mắt sáng ngời lo toan cho từng bữa cơm, từng giấc ngủ của con cái. Mỗi sớm mai, bố dậy thật sớm, lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ rồi mới khẽ nhắc con dậy đi học. Những hôm trái gió trở trời, bố lại là người chữa bệnh cho mái nhà bằng những miếng vá tạm, là người dầm mưa chạy về chỉ để đem cặp sách còn sót cho con. Dù tất bật với công việc mưu sinh, bố vẫn dành thời gian dõi theo bước chân con, nhẫn nại, kiên trì dìu dắt con và truyền cho con nghị lực vượt qua gian khó.

Bố không nói nhiều lời hoa mỹ, kín đáo thể hiện tình cảm qua hành động nhỏ nhặt mỗi ngày. Cơn giận của bố khiến con sợ, nhưng ánh mắt tràn đầy yêu thương phía sau mỗi lần mắng cũng khiến con xúc động mãi không quên. Bố ít khi ôm con như mẹ, nhưng sự che chở của bố lại lớn lao và mạnh mẽ như ngọn núi sừng sững giữa thiên nhiên. Điều bố mong muốn duy nhất là con cái được trưởng thành, biết sống có trách nhiệm và tự lập trong cuộc đời. Nếu mẹ là bến đỗ bình yên, thì bố chính là mái chèo đưa con đi qua sóng gió, là niềm tin để con vững bước mỗi khi gặp thử thách.

Có lẽ vì thế mà trong tâm hồn mỗi người, hình bóng của người cha luôn chiếm vị trí đặc biệt không gì thay thế được. Bố là người tuy cứng rắn bên ngoài nhưng lại hết mực quan tâm, yêu thương con theo cách riêng của mình. Nhờ có bố, gia đình trở thành hậu phương vững chắc, là nơi để mỗi người tìm về sau những bộn bề ngoài xã hội. Qua năm tháng, dù mái tóc bố điểm sương theo nhịp thời gian, sự hiện diện của bố trong mỗi bước đi của con vẫn sẽ mãi là nguồn động lực to lớn, giúp con vững tâm vượt qua mọi khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Từ khóa: đội tuyển cuba

Thể loại: Tài chính