Cô gái Tây Bắc hiện lên như một biểu tượng của nét đẹp dung dị, mộc mạc giữa núi rừng hùng vĩ. Dáng người thon thả trong tà váy thổ cẩm rực rỡ sắc màu, mái tóc đen dài vấn gọn sau gáy, gương mặt được điểm hoa văn bằng những nét phấn trắng truyền thống. Ở họ, dường như có sự hòa quyện khó tách rời giữa vẻ đẹp tự nhiên của thiên nhiên núi rừng và vẻ đẹp tâm hồn chân thành, mộc mạc. Trên những nẻo đường quanh co lưng chừng núi, họ xuất hiện với nụ cười tươi rói, gánh trên vai những chiếc gùi đầy ngô, sắn, hay đôi khi chỉ là bó củi nhỏ, như gửi gắm cả vị thơm của đất trời vào mỗi bước chân về nhà.
Không chỉ đẹp về ngoại hình, cô gái Tây Bắc còn nổi bật bởi sự chịu thương chịu khó và tinh thần lạc quan. Từ khi còn bé, nhiều cô gái đã quen với việc xuống đồng, phát nương, chăn trâu, chăm sóc gia đình. Bình minh vừa ló dạng, họ đã thức dậy nhóm lửa, chuẩn bị bữa ăn, rồi tất bật bên công việc nông thôn. Đêm về, dưới ánh đèn dầu le lói, tiếng hát dân ca vang vọng từ gian nhà sàn, hòa quyện cùng tiếng suối róc rách dưới chân núi. Họ không chỉ giữ gìn mà còn truyền lửa nét đẹp văn hóa truyền thống cho thế hệ mai sau, để mỗi điệu múa xòe, mỗi điệu khèn, câu hát giao duyên cứ thế tồn tại miệt mài theo năm tháng.
Bên cạnh đó, cô gái Tây Bắc cũng là hiện thân của sự mạnh mẽ, kiên cường trước mọi thử thách của cuộc sống vùng cao. Mỗi mùa lũ quét, rét đậm rét hại, họ lại gồng mình cùng gia đình bảo vệ bản làng, mà vẫn giữ được ý chí lạc quan, ánh mắt sáng rạng rỡ. Họ học hỏi cách thích nghi, tìm kiếm cái mới trong quá trình hội nhập vùng miền mà vẫn giữ nguyên bản sắc dân tộc. Những cô gái ấy mang trong mình giấc mơ tươi sáng về một cuộc sống đủ đầy và góp phần xây dựng quê hương ngày một phát triển hơn, làm đẹp thêm cho hình ảnh đất Việt trong mắt bạn bè muôn phương.
Từ khóa: nhà văn shakespeare
Thể loại: Tài chính