2026-02-26
ngâm thơ bác ơi trần thị tuyết

Mùa thu Hà Nội luôn gợi nhớ đến hoa sữa – một loài hoa mang hương thơm đặc biệt, khó có thể nhầm lẫn giữa bao hương sắc của đất trời. Chỉ khi thu về, hoa sữa mới bắt đầu nở rộ, những chùm hoa trắng nhỏ li ti men dọc những con phố cổ, trên phố Nguyễn Du, Quang Trung, hay đâu đó ở Hồ Tây. Hương hoa sữa lan tỏa trong không khí mát lành, len lỏi qua từng góc phố, thấm vào từng hơi thở của người đi đường. Có người yêu cái mùi hương nồng nàn ấy vì nó nhắc về một thời tuổi trẻ, về những buổi tối lang thang dưới tán cây, gió thu dịu nhẹ và bóng dáng người thương bên cạnh. Nhưng cũng có người cho rằng hương hoa sữa quá nồng, đôi khi làm lòng bâng khuâng lạ lẫm, khiến ký ức hiện về mà chẳng thể nói thành lời.

Hoa sữa chẳng phải loài hoa rực rỡ, cũng chẳng đứng kiêu sa ngoài mặt đường mà hòa cùng lá xanh, hòa vào màu thu nhè nhẹ của Hà Nội. Dẫu mộc mạc, dịu dàng nhưng hoa sữa lại trở thành dấu hiệu rõ ràng nhất báo thu về trên đất thủ đô. Không kỹ xảo, không phô trương, hương hoa chỉ lặng lẽ len qua từng ô cửa sổ và vỉa hè, làm lay động tâm hồn người xa Hà Nội. Với những ai đã lớn lên ở mảnh đất này, mỗi mùa thu đến lại mong được hít hà hương hoa sữa, để thấy thời gian như quay ngược lại, những kí ức cũ bỗng nhiên ùa về, khiến lòng bồi hồi, xao xuyến.

Hoa sữa mùa thu còn gắn bó với biết bao bài thơ, ca khúc, trở thành biểu tượng của tình yêu, nỗi nhớ và sự ly biệt trong nghệ thuật Việt Nam. Chính bởi mùi hương độc đáo ấy, hoa sữa đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà văn, nhạc sĩ viết lên những trang tình tự, những giai điệu da diết về Hà Nội. Có lẽ, chỉ khi đứng giữa lòng thu Hà Nội, giữa những con phố dài ngập hương hoa sữa, mới thấm được nét đẹp bình dị và sâu lắng mà loài hoa này mang lại. Hoa sữa mùa thu không chỉ là cảnh sắc, mà còn là tâm hồn, là ký ức không thể thay thế của mỗi người con đất Hà Thành.

Từ khóa: ngâm thơ bác ơi trần thị tuyết

Thể loại: Tài chính