Đoạn 1: Giữa cảnh làng quê yên bình, dưới bóng râm của hàng tre xanh mát, tôi lặng lẽ dạo bước trên con đường mòn dẫn về phía bờ sông. Trong lòng tôi dâng lên nỗi nhớ quê hương da diết, nhớ tiếng hát ca cổ của mẹ vang vọng mỗi chiều hôm. Những câu hát ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt bao năm tháng, như dòng nước ngọt lành tưới mát cội nguồn ký ức. Tôi nhớ ánh mắt mẹ dịu dàng, đôi tay mẹ nhẹ nâng từng câu hát gửi gắm biết bao tâm tình sâu xa. Mỗi lần nghe mẹ hát ca cổ, tôi lại thấy lòng mình thổn thức, yêu thêm từng góc nhỏ của làng quê, và tự nhủ sẽ mãi giữ gìn thanh âm trong trẻo của miền đất mẹ.
Đoạn 2: Mùa thu năm ấy, tôi cùng cha ra đồng gặt lúa vàng. Ánh nắng nhảy múa trên cánh đồng rộng lớn, tạo nên bức tranh tuyệt đẹp của xứ sở. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau buổi lao động mệt nhoài, cha đã ngừng tay, cất lên tiếng ca cổ trích đoạn “Lưu Bình Dương Lễ”. Lời hát truyền cảm của cha hòa quyện cùng gió thu se lạnh, theo cánh cò bay xa về phía cuối chân trời. Tôi chăm chú lắng nghe từng âm điệu đậm chất Nam Bộ, hiểu hơn về nghĩa khí và tình bạn thủy chung qua mỗi câu hát. Trích đoạn ca cổ ấy không chỉ làm sống lại ký ức một thời hào hùng mà còn gieo vào tôi niềm tự hào về truyền thống văn hóa Việt Nam.
Đoạn 3: Khi màn đêm buông xuống trên vùng sông nước, mái đình rực sáng ánh đèn, bà tôi lại cùng hàng xóm tụ họp bên nhau để hát ca cổ. Lúc ấy, chất giọng trầm ấm của bà vang lên qua những trích đoạn về công, dung, ngôn, hạnh của người phụ nữ xưa. Bà kể, mỗi một nhân vật bước ra từ tiếng hát đều mang một bài học sâu sắc, để lại dư âm khiến mọi người thêm đồng lòng gắn kết. Tôi ngồi bên cạnh, mê say ngắm nhìn nét mặt rạng rỡ của những người thân yêu. Dư âm ca cổ như chắp cánh cho ước mơ ngày thơ bé, để tôi biết trân trọng hiện tại và ghi nhớ những giá trị muôn đời của quê hương mà bài ca vẫn mãi ngân vang.
Từ khóa: cây ban tây bắc
Thể loại: Tài chính