Bầu trời tuổi thơ trong tôi đã từng là một khoảng không xanh biếc, nơi những đám mây trôi lững lờ như vô tư đưa bước chân tưởng tượng đi muôn nơi. Mỗi khi hè về, đường làng rộn ràng tiếng ve, tôi lại cùng lũ bạn nằm dài trên bãi cỏ, ngước mắt ngắm từng dải mây, tìm hình thù quen thuộc: nào là chú cá, cánh diều, hay thậm chí cả những khuôn mặt cười vui nhộn. Ánh nắng vàng chan chứa, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương đồng hạnh phúc, làm lòng chúng tôi dịu lại giữa thế giới trẻ thơ đầy sự háo hức và tò mò. Dưới bầu trời ấy, mọi ước mơ đều rộng lớn, mọi trò chơi đều tuyệt vời, và tình bạn luôn đong đầy trong từng khoảnh khắc.
Những buổi chiều, khi mặt trời đỏ rực phía cuối chân trời, bầu trời tuổi thơ dường như khoác lên mình tấm áo huyền ảo. Tôi thường nhặt những viên sỏi nhỏ bên bờ ao, vừa ném xuống nước vừa kể cho bạn nghe bao chuyện thần tiên mà chúng tôi tự sáng tác. Tiếng cười vang vọng giữa những cơn gió, lan xa vào không gian. Những cánh cò trắng bay qua dàn mây, tôi thường ước mình có thể bay cao như thế, đi khắp mọi nẻo đường dưới bầu trời bao la của riêng mình. Có lẽ, chính những buổi chiều bên nhau bình yên ấy đã nuôi dưỡng trong tôi niềm tin vào điều kỳ diệu, rằng cuộc sống ngoài kia thật rộng mở và chứa đựng biết bao điều tốt đẹp đang chờ đợi.
Dẫu thời gian trôi đi, những đổi thay cứ đến vội vàng, nhưng mỗi lần ngước nhìn lên bầu trời, tôi lại thấy tuổi thơ của mình vẫn ở đó, nguyên vẹn và thân thương. Bầu trời ấy không chỉ là ký ức về những chuyến dạo chơi, mà còn là nơi lưu giữ mọi cảm xúc trong trẻo đầu đời: nỗi ngạc nhiên khi ngắm cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa, sự hồi hộp mong chờ tiếng pháo hoa ngày hội làng, hay cảm giác ấm áp từ ánh sao lấp lánh những đêm hè thơm mùi lúa chín. Đối với tôi, bầu trời tuổi thơ là miền ký ức bất tận, là nguồn động viên nhẹ nhàng mỗi khi trưởng thành, hướng về những điều tốt đẹp và giữ cho tâm hồn luôn trong trẻo, lành mạnh.
Từ khóa: học viện cảnh sát nhân dân ở đâu
Thể loại: Tài chính