2026-02-22
hà nội đấu với quảng nam

Những bài thơ viết về người lính luôn gợi nhắc ta về một hình ảnh bình dị nhưng đầy cao cả. Trong những tháng năm gian lao của đất nước, người lính là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí bất khuất và tình yêu quê hương. Họ rời bỏ mái nhà, xa gia đình để lên đường giữ gìn từng tấc đất biên cương, bảo vệ bình yên cho mọi người. Chất liệu thơ ca đi vào cuộc sống của người lính không chỉ có tiếng súng, những trận đánh ác liệt, mà còn là nỗi nhớ nhà, thương mẹ già tóc bạc, nhớ người yêu đợi chờ nơi quê nhà. Chính những cảm xúc ấy đã thổi hồn cho biết bao áng thơ sâu sắc, làm sống mãi trong lòng người đọc hình ảnh người lính khi hòa bình đã trở về.

Trong thơ ca Việt Nam, ký ức về người lính trường kỳ kháng chiến hiện lên rất chân thật, giản dị. Những bài thơ như “Đồng chí” của Chính Hữu, “Bài thơ tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, đã khắc họa rõ nét mối tình đồng đội, sự gắn bó giữa những người lính trẻ. Chỉ với chiếc áo rách vai, đôi dép lốp, họ vẫn kiêu hãnh bước đi giữa bom đạn, động viên nhau vượt qua mọi hiểm nguy. Đằng sau vẻ rắn rỏi, mạnh mẽ là sự yếu mềm, là nỗi đau và hy vọng bình yên, mong chiến tranh sớm qua đi để trở về với tuổi trẻ và hạnh phúc giản đơn. Thơ về người lính vì thế không chỉ nói về chiến đấu mà còn gửi gắm khát khao hòa bình, thể hiện chiều sâu tâm hồn của những con người bình thường làm nên lịch sử.

Dù thời gian trôi qua, các thế hệ tiếp nối, những bài thơ về người lính vẫn chẳng khi nào vơi giá trị. Bởi đó là lời nhắc nhở về trách nhiệm, tình yêu nước và lòng nhân hậu. Hình ảnh người lính trong thơ là biểu tượng cho sự hy sinh mà mọi thế hệ đều cần trân trọng và tưởng nhớ. Mỗi câu thơ về họ như nhịp cầu nối giữa quá khứ với hiện tại, giữa những người đã nằm xuống với những người đang sống, giúp thế hệ sau hiểu được những gian khổ và niềm tin bất diệt. Chính vì vậy, thơ ca về người lính luôn là món quà tâm hồn quý giá, trường tồn cùng dân tộc Việt Nam.

Từ khóa: hà nội đấu với quảng nam

Thể loại: Tài chính